Chuyện tình ‘chú cháu’

Chú hiền lành như công tử bột, còn cháu thì lại dữ dằn, mạnh mẽ. Phải đến khi xa cách, cả hai mới nhận ra tình cảm dành cho nhau.

 Chuyện tình chú cháuChuyện tình của chúng tôi có thể nói là không giống ai và cũng chẳng ai ngờ. Bởi nếu nói là chuyện tình cũng không đúng vì trước khi cưới, chúng tôi không có khoảng thời gian hẹn hò như bao nhiêu cặp tình nhân khác. Tuy nhiên, chúng tôi lại có rất nhiều cuộc trò chuyện trên chat, điện thoại, cafe, xem phim, kịch… Chúng tôi xưng hô với nhau ngộ nghĩnh là “chú – cháu” hoặc “tôi và cô”. Nhưng chú cũng chỉ hơn cháu 2 tuổi thôi.

Ngày ấy, tôi (chú) là một chàng kỹ sư xây dựng vừa ra trường đuợc vài tháng, mặt còn búng ra sữa. Tôi đến làm việc tại một cơ quan nhà nước và là đơn vị quản lý cấp trên của nàng. Nàng (cháu) khi ấy cũng vừa về đơn vị với công việc kế toán. Do liên quan đến công việc với nhau nên tôi có dịp quen biết. Thực lòng thì đầu tiên tôi chẳng ấn tuợng gì với nàng, ngoại trừ đó là một cô gái cá tính và hơi “dữ”. Còn nàng chắc cũng chẳng ấn tượng gì với tôi ngoài cái nét hiền lành như công tử bột và hơi giống con gái. Hai cá tính hoàn toàn trái ngược nhau.

Ấy vậy mà không biết tự khi nào, qua những lần trao đổi công tác, chat hoặc điện thoại…, chúng tôi dần kể cho nhau nghe những vui buồn trong cuộc sống, công việc và cả chuyện yêu đương. Chúng tôi là quân sư cho nhau trong chuyện tình cảm vì cả hai đều đã có bạn gái và bạn trai cả rồi. Cách quân sư của chú luôn theo chiều huớng nhẹ nhàng, tình cảm còn cháu thì theo kiểu “bạo lực, mạnh mẽ”. Như có lần cháu gặp trục trặc trong chuyện tình cảm thì chú khuyên cháu nên nhẹ nhàng trao đổi, bày tỏ thẳng thắn với bạn trai mặc dù chú cảm thấy hình như bạn trai của cháu hơi “lạ” trong ứng xử. Thậm chí, chú còn gán cho nguời đó cái tên là “quý hiếm”. Còn khi chú tâm sự chuyện chia tay bạn gái thì cháu lại nói chắc nịch rằng: “Vì chú không dám hôn người ta nên người ta chia tay đấy”. Câu nói tuởng chừng nghe thô thiển mà sau này chú nghĩ hình như đúng vì cô bạn gái nghi ngờ tình cảm của chú không thực.

Thế rồi chú và cháu cuối cùng đều “ở không” vì cháu chia tay bạn trai, chú cũng bỏ người bạn gái thứ hai. Và những lúc đó, chú và cháu lại có nhiều chuyện kể nhau nghe. Nhưng cũng có những khoảng thời gian mà vì giận cháu mà chú dứt khoát không thèm gọi điện thoại cho cháu cả tháng trời, cho đến khi cháu phải gọi để “hỏi cho ra lẽ”.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, chú và cháu vẫn thế, không ai biết về mối quan hệ đó trong suốt thời gian từ năm 1999-2005. Năm ấy, chú có học bổng đuợc đi học ở Australia, chú chuẩn bị mọi thứ với niềm vui không thể tả khi đạt đuợc uớc mơ. Hình như chú quá vô tâm không biết rằng cháu đã âm thầm cảm nhận cái sự buồn vu vơ khi nghĩ đến ngày xa nhau (sau này chú mới biết). Và ngày lên đuờng đã đến, chú không cho cô bạn gái nào biết ngày đi trừ cháu. Cháu dứt khoát đòi ra sân bay tiễn chú dù chú không cho. Khi đến giờ lên máy bay, chú bắt tay bạn bè và ôm nguời thân, không hiểu sao khi đứng truớc mặt cháu, thay vì bắt tay như thông lệ thì chú lại ôm tạm biệt. Sau này chú mới biết, trên đuờng về cháu đã khóc…

 Chuyện tình chú cháu

Hai nhóc tì đáng yêu, kết quả của mối tình chú-cháu

Khoảng thời gian tiếp theo, chú như bị cuốn vào lo lắng của việc học, cuộc sống mới mẻ nơi xứ nguời. Khi đó, hình như chú bắt đầu cảm nhận sự cô đơn và thiếu một thứ gì đó thì phải? Cháu vẫn âm thầm hỏi thăm và chat, động viên. Có những lần chú, cháu cãi nhau chí chóe trên mạng vì những chuyện không đâu. Và một ngày kia, cái ngày mà chú gọi là “định mệnh” đến, chú vẫn vô tư kể cháu nghe và nhờ cháu tư vấn chuyện tình cảm thì tự nhiên cháu nạt một cách vô cớ. Thế là chú nổi nóng lên bảo: “Cô đừng liên lạc với tôi nữa” rồi thoát khỏi Yahoo!. Sau đó, không hiểu sao chú lại đăng nhập trở lại và hình như chờ một câu nhắn lại, dù khi đó đã 23h rồi. Và cầu được ước thấy:

- Cháu: Ông khờ lắm

- Chú: Sao nói tôi khờ?

- Cháu: Tự suy nghĩ

- Chú: Này, tôi hỏi thật nhá, bộ yêu tôi hả?

- Cháu: Thế ông có yêu tôi không?

- Chú: Trả lời sau, bây giờ thì đi ngủ mai còn đi học, bye!

Ngày 17/10, chú viết email cho cháu và nói rằng: “Cháu ơi, chú yêu cháu mất rồi”. Chú và cháu đã nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phuơng khi cả hai xa cách về không gian. Những ngày tháng sau đó, cả hai liên lạc với nhau thuờng xuyên hơn, tình cảm hơn và đã chuyển thành anh-em hoặc bạn-mình thay vì chú-cháu. Sau đó, khi chuẩn bị thi học kỳ, trong một lần chat:

- Em: Hè này anh có về không?

- Anh: Không, về tốn tiền mà mới đi vài tháng về làm gì?

- Em: Oh (mặt cười)

- Anh: Thế bạn muốn mình về à?

- Em: (mặt cười)

- Anh: Hay kỳ này về đính hôn, năm sau về cuới nha?

- Em: Ừ

- Anh: Eo ơi, mình bị gạt rồi. Hu hu…

Ngày 22/01/2006 (tức 23 tháng Chạp), chúng tôi cưới nhau trong niềm vui lại pha chút buồn vì phải cưới chạy tang mẹ vợ. Cưới nhau chưa đuợc bao lâu thì mẹ vợ mất, một cái Tết buồn. Sau Tết thì lại chia tay vì tôi tiếp tục việc học nơi xứ nguời trong nỗi nhớ vợ da diết, mong từng ngày hoàn tất để trở về. Nỗi mong ngóng càng tăng thêm khi tôi vừa đi vài tuần thì nàng báo tin mình có thai đứa con đầu lòng.

Cuối năm 2006, khi vừa thi xong học kỳ cuối cùng, tôi lại nhận tin mẹ ruột hấp hối nên phải vội vã trở về khi chưa biết kết quả thi. Hai năm, hai cái tang đến với chúng tôi, thật là những mất mát quá lớn. Nhưng có lẽ hai nguời mẹ dù đã ở phuơng trời xa cũng thấu hiểu lòng con trẻ mà phù hộ cho vợ chồng tôi có một gia đình hạnh phúc. Bây giờ thì chúng tôi đã có hai nhóc 5 tuổi và 4 tuổi. Thế đấy, chuyện tình của chú- cháu thế đấy, tuởng như không thể mà lại là… có thể.

Speak Your Mind

*