Game Trà Chanh Quán: đánh Bài, kết bạn, tán gái

Phong Vân Truyền Kỳ - Tuyệt Đỉnh Mobile




iOnline 302 - Chơi Bài Đậm Chất Dân Gian
Game chơi Bài cực chất và cùng Hot Girl nhận nhiều quà hấp dẫn....

Phía sau giảng đường (P.1 + P.2 + P.3 )

Tô Kim Uyên buồn chán bước ra khỏi văn phòng khoa. Cô có cảm giác như đời sinh viên của mình đã đến ngày phải kết thúc. Cô không thể trả nợ các môn học với số lượng ngày nghỉ vượt quá mức cho phép và bị đình chỉ thi. Cô càng không còn tâm trạng nào nữa cho việc mỗi ngày phải dậy thật sớm, đeo ba lô và đạp xe tung tăng tới trường như những năm tháng trước.

Nhìn những nụ cười tươi rói của các cô cậu sinh viên khác, Kim Uyên nhếch đôi môi cong cớn của mình ra vẻ khinh thường. Những cô chiêu cậu ấm chỉ biết ăn uống no say và vác cặp tới giảng đường nằm ngủ gục cho đến hết giờ thì giải tán. Hay những kẻ mọt sách ngồi liên miên cả vài giờ đồng hồ trên thư viện không biết cảm giác “chán ngán” sách vở, chữ nghĩa là gì. Cô cảm thấy mình già hơn họ, thế giới mà cô phải sống dường như không còn thuộc trong môi trường giáo dục này nữa. Và cô nghĩ tới việc mình sẽ nghỉ học hoặc lên phòng quản sinh nài nỉ xin làm đơn trình bày lý do và ký tên vào tờ cam kết sẽ hoàn thành học phí ngay trong thời gian này.

Kim Uyên trở về căn phòng trọ mười mấy mét vuông của mình nằm trong một khu ổ chuột của làng sinh viên. Cô ném mình xuống giường và chỉ muốn ngủ một giấc cho quên tất thảy mọi thứ đang diễn ra. Kiều Trang, cô gái ở cùng phòng trọ, đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn về phía chiếc nệm đang mỗi lúc một lún sâu thêm, kèm với những tiếng kẽo kẹt thỉnh thoảng lại phát ra do những cái trở mình đầy khó chịu từ Kim Uyên.

Sau bữa cơm trưa với vài ba trái cà muối mặn đắng và thìa canh cua không mấy ngon lành, Kim Uyên nhìn Kiều Trang, đôi mắt cô cố giữ vẻ ráo hoảnh:

- Tao phải nghỉ học thôi mày à. Tao chưa hoàn thành học phí lại thêm việc đình chỉ thi vài môn ở kỳ này. Tao chịu hết nổi rồi.

- Mày suy nghĩ kĩ chưa? – Trang ngẩng đầu nhìn Uyên, cô tỏ vẻ cảm thông với người bạn cùng phòng.

Uyên và nốt miếng cơm trong bát, nhai trệu trạo cho qua bữa. Cô không gật đầu, cũng không phủ định.

- Tao hết đường tiến rồi, cũng chẳng còn đường lui nữa mày à.

Trang không nói gì, buông bát đũa xuống chiếc mâm bằng nhôm đã méo mó mang đi rửa.

Sau bữa trưa hôm đấy, hai cô gái cùng phòng dường như tách biệt thành hai thế giới khác biệt Điều ngăn cản duy nhất cho tình bạn suốt ba năm qua đó là vấn đề học thức. Kiều Trang không muốn thân thiết với người không còn đi học, không được dạy dỗ, không được tiếp xúc với những mảng giáo dục trình độ cao. Kim Uyên cũng tỏ ra chẳng còn mặn mà gì với cô gái nửa quê mùa, nửa thành thị và không biết coi trọng tình bạn trong lúc gặp phải khó khăn. Họ hạn chế tiếp xúc với nhau, người đi sớm, kẻ về muộn với cái thái độ dửng dưng nhất trần đời.

Kim Uyên ngán ngẩm bước vào cổng trường Đại học, tiến về khoa Quản trị kinh doanh mà cô đang theo học. Tuấn – thầy giáo chủ nhiệm của cô nhận lấy xấp giấy với những tờ đơn trình bày chi chít chữ. Anh ngạc nhiên hỏi:

- Em không thích học hay là vì lý do khác?

Kim Uyên nhìn Tuấn, khuôn mặt cô dường như không biểu lộ một cảm xúc gì. Việc xưng hô thầy – trò với anh ta thì có vẻ hơi quá so với lứa tuổi. Thầy Tuấn hơn cô sáu tuổi, đây là lớp đầu tiên anh được bàn giao chủ nhiệm ngay sau ngày ra trường. Những cô sinh viên năm cuối đang ở độ tuổi đẹp nhất của người con gái đôi lúc cũng khiến trái tim anh xao xuyến. Trong đám sinh viên ấy, Tuấn đặc biệt có tình cảm với cô nữ sinh xinh đẹp Tô Kim Uyên.

Kim Uyên mang vẻ đẹp lạnh lùng, đôi mắt sâu hun hút và thường nhìn anh bằng ánh mắt vô cảm, trống rỗng. Trong ánh mắt ấy, nửa tôn trọng nửa thờ ơ, nửa yêu mến nửa phó mặc.

Cô kéo chiếc ghế và ngồi xuống theo lời mời của Tuấn. Cô nhìn anh và đáp khẽ.

- Thầy muốn em nói thật hay chỉ là một lý do đại khái nào đó như chán học và thèm được đi chơi.

Anh “hừm” một tiếng và nhìn cô. Cô gái này thì có gì mà khiến anh phải mê mẩn ngắm nhìn cơ chứ? Đôi lông mày tỉa mảnh bên cao bên thấp. Ánh mắt vô hồn không cảm xúc như nhắc nhở đối phương khi nhìn vào: “Hãy tránh xa tôi ra”. Tóc mái cắt ngố, phần đuôi lại dài mượt tới tận hông…

Tuấn bật cười thành tiếng:

- Nhìn em thật tệ.

- Em chưa bao giờ muốn chứng tỏ mình là người con gái quyến rũ cả, nhất là trước mặt thầy. –Kim Uyên ngẩng đầu nhìn anh, cô đáp lại bằng giọng thờ ơ.

- Ý em là trông tôi rất tệ ư?

Bờ môi cong cớn của cô khẽ nhếch lên vẻ hời hợt:

-  Em không biết. Em chưa bao giờ thích một người đàn ông nào cả.

Tuấn hoàn toàn không bất ngờ khi nghe được câu trả lời này từ phía cô. Kim Uyên lạnh lùng đến mức tỏ vẻ thờ ơ trước một người như anh kia mà. Ý anh đang nghĩ trong đầu là, thời sinh viên anh được các bạn sinh viên trong trường phong cho danh hiệu hotboy, vậy mà vẻ đẹp đó cũng trở nên vô nghĩa đối với Tô Kim Uyên?

- Em nói lý do chính xác đi.

Kim Uyên cười nhạt. Nói ra thì được gì cơ chứ? Thầy sẽ hóa thành ông bụt và giúp cô hoàn trả học phí lên đến cả chục triệu đồng à? Cô chẳng buồn kể lể hoàn cảnh gia đình khó khăn hay việc phải nghỉ học để đi làm thêm phụ giúp gia đình. Tóm lại cho từng đấy lý do thì cũng chỉ quy về một kết quả duy nhất.

- Em nghĩ mình không đủ kiến thức để vượt qua kỳ thi và tiếp tục hoàn thành kỳ học tới này.

Tuấn tròn mắt ngạc nhiên. Anh nghĩ thầm trong bụng: “Con nhỏ này nó đang giỡn mình đấy à?”. Kim Uyên thấy anh im lặng, cô bèn nói tiếp:

-  Ý em là, em đang nợ môn và không có tiền để học lại.

- Em có muốn tiếp tục học để lấy bằng không? Năm cuối rồi, sẽ rất uổng phí nếu em nghỉ đấy.

Cô ngẩng đầu nhìn anh. Cô đã quá quen với những câu chuyện nhan nhản trên báo như “Thầy giáo gạ tình, sinh viên lấy điểm” rồi. Cô hỏi thẳng thừng

- Thầy muốn gì ở em?

Tuấn chưa kịp trả lời thì những giáo viên khác vừa hết giờ dạy đã mở cửa văn phòng bước vào. Kim Uyên biết bây giờ không phải là lúc thuận lợi cho việc trao đổi điểm số của từng môn học lại. Cô nhìn anh không chớp mắt:

- Em có thể gặp lại thầy vào lúc nào?

- Chiều nay tôi phải lên lớp rồi.

Tuấn trả lời thành thật chứ không hề có ý gì khác nhưng Kim Uyên thì khác. Cô nhếch đôi môi cong lên một chút trước câu trả lời trung thực của anh. Dường như cô tỏ ra mình là người cứng rắn và hiểu rõ mọi lời nói ẩn dụ của đàn ông. Cô thay đổi thái độ, cặp mắt trở nên “mềm ướt” hơn ban đầu:

- Em sẽ gặp lại thầy vào tối nay.

Dứt lời, cô nhanh chóng bỏ đi.

***

Người phụ nữ không được yêu (P.1), Bạn trẻ - Cuộc sống, phu nu, Truyen dai, chuyen tinh yeu, sinh vien, moi tinh dau, hanh phuc, bao

Càng nghĩ đến tương lai, Uyên càng cảm thấy bất lực (Ảnh minh họa)

Kim Uyên gõ rất nhẹ vào cánh cửa:

-  Thầy Tuấn… thầy Tuấn…

Buông cây viết đỏ và lấy cuốn sách dày đè lên xấp bài dự thi của học sinh đang chấm dở. Anh mặc vội chiếc áo phông và bước về phía cửa.

-  Sao em biết nhà tôi ở đây mà đến?

Kim Uyên chỉ mỉm cười và tiến vào nhà. Cô liếc nhìn mọi thứ xung quanh căn phòng và bàn làm việc đang thắp sáng đèn. Cô nói:

- Phòng ở của thầy rất gọn gàng và ngăn nắp.

Tuấn “ừ” một tiếng rồi đóng cửa lại.

-  Em uống nước ngọt hay nước lọc?

Kim Uyên vẫn không nhìn anh. Cô ngồi vào bàn làm việc của anh và nhìn mọi thứ, chính xác là xấp bài thi anh đang chấm điểm dở. Cô nghĩ mình được một điểm hay hai điểm nhỉ? Cô cười thầm rồi hỏi bâng quơ:

- Thầy sống ở đây một mình à?

- Ừ, ba mẹ tôi ở gần đây nhưng tôi thích tự lập.

- Ừm. Chính xác là gia đình thầy rất có điều kiện.

-  Cũng gần như vậy.

- Em cũng đã từng mơ mình sẽ được nhập hộ khẩu tại thành phố này…

Tuấn cười mỉm và mang ly nước lọc đến bên bàn làm việc mời cô uống nước. Kim Uyên nói lời cảm ơn rồi nhìn anh trong thoáng giây và kèm theo nụ cười nhạt nhẽo. Anh cảm thấy vô cùng bực bội:

- Này, Kim Uyên! Bỏ cái thái độ dửng dưng đó đi. Bộ em nhìn tôi giống một con cóc ghẻ đáng ghét lắm à?

Kim Uyên bật cười, nụ cười lúc này tròn trịa, tươi rói đầy mê hoặc. Tuấn nhìn cô, ánh mắt anh trở nên mơ màng…

- Thầy thấy em cũng đáng ghét lắm ạ? – Kim Uyên lém lỉnh hỏi thầy.

-    Ừ.

Tuấn trả lời rồi ngồi xuống cạnh cô. Anh với tay lấy cây viết đỏ và tiếp tục công việc của mình.  Kim Uyên vẫn lặng thinh ngắm nhìn anh. Cô thấy anh thật ngu ngốc. Nói chính xác là anh giả tạo vô cùng. Anh thừa biết là cô tới đây với mục đích gì rồi cơ mà. Cô hét lên:

- Thầy bị làm sao đấy?

Anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi chân mày nhíu lại, nhẹ nhàng nói:

-  Em bị làm sao vậy?

Cô đùng đùng trở lên giận dữ. Anh lại nhếch đôi môi đầy khiêu khích của mình. Cô trả lời cụt lủn:

-  Chẳng làm sao cả.

Tuấn là thầy giáo mà. Anh thừa hiểu tâm lý và những gì cô đang nghĩ trong đầu. Anh chỉ muốn xem sự ngạo mạn và lạnh lùng của cô tới đâu mà thôi. Mặt khác, anh không muốn cô học trò này nghĩ rằng mình chủ động tấn công cô ta với ý định “đổi tình lấy điểm”.

- À mà lúc trưa, em hỏi tôi muốn gì ở em phải không?

Kim Uyên nhìn anh. Nét mặt cô thay đổi hoàn toàn. Cô gật đầu trước câu hỏi đó. Cô đang mong một câu trả lời hết sức lịch sự, không ngôn từ nhạy cảm, không hành động suồng sã…

-    Muốn em…

Anh dừng lại. Anh định nói tiếp rằng mình muốn cô đi học, muốn cô cố gắng, muốn cô đừng bỏ cuộc. Nhưng anh bỏ lửng câu nói, anh muốn chơi trò mèo vờn chuột với cô thêm một lúc nữa…

Trong khi đó, Tô Kim Uyên lại thở vội, những hơi thở gấp gáp khiến tim cô đập thình thịch. Cô biết ngay mà, anh ta là thầy giáo thì cũng như những gã đàn ông khác mà thôi. Cô hỏi trắng trợn:

- Em sẽ được gì sau điều thầy “muốn”?


“Trời ơi. Cái cô nhóc này. Có thật là cô ta chưa có bạn trai hoặc chưa từng biết yêu đương là gì không vậy?” – A
nh nghĩ bụng rồi quay sang nhìn cô. Anh khom người một chút và ghé đầu mình sát về phía cô.

Kim Uyên ngắm nghiền mắt, đôi môi bặm chặt. Anh giữ lấy đôi vai run rẩy của cô. Hơi thở nóng hổi từ anh phả lên làn da mặt khiến cô càng mất bình tĩnh.

Một phút, hai phút vội trôi qua…

***

 

Kim Uyên he hé mắt sau khi tưởng tượng về nụ hôn đầu đời với “loài cóc ghẻ”. Khuôn mặt anh gần như áp sát vào khuôn mặt cô. Đôi mắt anh vẫn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng nhất có thể. Anh thì thào:

- Nụ hôn của “loài cóc ghẻ” sẽ như thế nào đây ta?

“Tên cóc ghẻ chết tiệt. Anh đang đi guốc trong bụng tôi đấy à?”
– Cô bặm môi nghĩ ngợi. Nhưng cô phải thừa nhận một điều, đôi mắt anh đẹp vô cùng, sống mũi cao thẳng đứng trông rất tây, cả đôi môi mọng thường hay nhếch sang một bên nữa… Anh trông thật giống với những ca sỹ, diễn viên hơn là trong vai trò của người thầy giáo.

- Em có muốn thử không? – Anh hỏi tiếp.

Cô nhắm mắt lại như chờ đợi anh. Sau hai giây, cô tránh nụ hôn chưa sẵn sàng. Cô cất giọng, vô cùng run rẩy:

- Em sẽ được gì sau điều thầy “muốn”?

Tuấn thở hắt ra. Anh buông cả hai tay khỏi người cô. Tình cảm lúc này anh dành cho cô là thành thật. Nhưng hễ cứ mở miệng ra là cô hỏi về việc mình sẽ được nhận lại những gì. Điều đó khiến anh vô cùng giận dữ.

- Em nợ học phí và cần học lại bao nhiêu môn?

- Bẩy ạ!

-    Ừm…

Anh quay người lại bàn làm việc. Anh cầm lại cây viết đỏ và lấy một bài thi của sinh viên ra để trước mặt… Dường như anh không tài nào tập trung nổi…

Kim Uyên để ly nước lọc xuống dưới và đặt đầu mình nằm nghiêng xuống bàn. Cô muốn nhìn ngắm “con cóc ghẻ” này thật kỹ thêm một lúc nữa. Dưới ánh đèn sáng chỉ tập trung ở một góc phòng, cô giống như người vợ nhỏ ngoan ngoãn nhìn chồng làm việc. Cô nói khẽ.

-  Lúc tập trung làm việc, trông thầy thật sự quyến rũ.

Anh quay sang nhìn cô và đưa tay lên phía trước gạt những lọn tóc xõa ra trước mặt sang bên vành tai của Kim Uyên. Mép cạnh của chiếc bàn làm việc ép sát khiến vòng một của cô bị đẩy lên cao trông rõ cả đường rãnh ngực. Anh tiến lại phía cô và hôn lên vầng trán.

- Em cũng vậy!

Nụ hôn từ trán lướt xuống đôi mắt hơi có vị mặn tới bầu má thơm mềm và đôi môi có mùi son của vị dâu tây. Rất khó khăn, đôi môi anh mới có thể cuốn được đôi môi cô cùng hòa vào nụ hôn không còn phải là tình cảm thầy – trò nữa. Nụ hôn như dần sâu hơn…

Anh đặt Tô Kim Uyên nằm ngay ngắn lên giường. Anh nghịch vài sợi tóc ở phần mái đang phủ lên mặt của cô. Anh cảm nhận được cô đang rất căng thẳng song vẫn cố kiềm chế để không biểu lộ điều gì.

Dường như anh không nóng vội và tỏ ra là một tên yêu râu xanh như cô vẫn nghĩ. Anh lấy một chai bia trong tủ lạnh kê ở ngay góc phòng ngủ. Anh hỏi cô có cần phải uống một chút không? Cô do dự rồi lại gật đầu. Cô đã từng nghe những người bạn gái cùng lớp nói về lần đầu tiên của họ thực sự rất kinh khủng. Dù sao thì cô cũng cần lấy lại bình tĩnh và nên có một chút hơi men. Bằng không, chỉ cần anh tiến lại sát khuôn mặt cô, hơi thở nóng hổi phả ra như ve vuốt làn da cũng đủ làm cô lo lắng, sợ sệt.

Cô với tay nhận lấy chai bia đã được bật nắp và ngửa cổ uống một hơi dài. Những giọt bia rớt ra tạo thành hàng chảy lướt xuống cổ, thấm qua lớp áo sơ mi rồi chạy lần sâu theo đường rãnh ngực. Vẻ đẹp quyến rũ từ cô càng thêm khiêu khích. Kim Uyên đang dần thả lỏng mình và nhìn anh chăm chú hơn.

Phía sau giảng đường (P.2), Bạn trẻ - Cuộc  sống, phia sau giang duong, chuyen tinh sinh vien, sinh vien yeu thay  giao, chuyen tinh yeu, bao

Kim Uyên nhổm người dậy, khẽ nhích gần lại bên anh… (Ảnh minh họa)

Dưới ánh đèn dịu dàng, anh nở một nụ cười bí hiểm. Anh tiếp tục đổ dầu vào ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng cô. Anh ghé sát vào mặt cô. Ánh mắt anh mơ màng mà sâu hun hút. Anh vừa ghì chặt hai vai cô vừa hôn vành tai thơm mềm…

- Anh muốn…

Kim Uyên ngửi thấy mùi cơ thể anh ngày càng nồng nàn, mùi xác thịt mằn mặn mà chưa bao giờ cô được biết đến. Cô nghĩ tới nỗi khát khao như sẵn sàng dâng hiến vô điều kiện. Phút yếu lòng làm cô mất đi sự tỉnh táo… Ánh mắt cô cũng khép lại mơ màng…

Cánh cửa sổ va đập vào nhau sau cơn gió thốc mạnh vào trong phòng. Kim Uyên vùng người dậy khiến anh bị mất đà và té ngửa xuống dưới đất. Cô buộc phải phủ nhận thứ tình cảm mãnh liệt đang cuộn dâng trong lòng mình…

- Em xin lỗi… Em muốn hỏi là…

- Em sẽ được gì sau điều thầy “muốn” phải không? – Tuấn ngắt lời, cảm giác hụt hẫng đè nặng lên đầu anh.

-  Em…

Cô lúng túng giữ lấy bờ vai anh đang dần tách ra khỏi người mình… nhưng không kịp, anh đã quay người qua một bên. Sự dịch chuyển của anh khiến cô cảm thấy nửa cơ thể của mình bị lạnh đột ngột.

Sau một hồi lặng im. Hành động của anh trở nên thô bạo hơn lúc ban đầu. Anh không còn dịu dàng như trước nữa… Ánh mắt anh cũng không còn nhìn cô say đắm như khúc dạo đầu. Anh giữ chặt lấy phần gáy tóc cô, nụ hôn xen cả tính bạo lực khiến đôi môi tưởng chừng như đã ướt mềm bởi những yêu thương mãnh liệt lúc nãy vội đau rát. Cô để mặc sự cào xé trong lòng anh. Cô để mặc cơn đau đang dần dần bao trùm lấy cả tâm hồn mình…

Tuấn cảm nhận được sự thờ ơ và không hề muốn “hợp tác” từ phía Kim Uyên. Anh vội buông người cô ra và nằm vật xuống giường.

- Em về đi. Khuya rồi…

-  Em…

- Anh muốn hôn em… Đủ rồi… Em còn bảy môn học đúng không?… Được rồi… Và giờ thì về đi… - Anh nói từng câu một. Và anh không hề nhìn về phía cô.

Kim Uyên nhổm người dậy, khẽ nhích gần lại bên anh. Cô áp môi mình vào bên má anh. Lần đầu tiên chủ động, đôi môi cô áp sát vào da thịt khiến cô không tránh khỏi sự run rẩy, vụng về và cả lung túng… Cô nghĩ mình nên dừng lại. Cô không thể tiếp tục khi mình chưa sẵn sàng. Cô ý thức được bản thân và ý thức được cả con đường học vấn đang dang dở trước mắt… Nghĩ đến đấy thôi, nước mắt cô không tài nào cầm lại được.

Anh không lau nước mắt giùm cô. Anh ngồi thẳng lưng dậy sau những giây phút yêu đương tưởng chừng như quên hết mọi thứ trên đời. Anh vội bước xuống giường. Trông cô lúc này thật đáng thương.

- Em ngủ lại đây đi. Tôi ra phòng khách.

Anh bước đến cửa và quay đầu lại:

-  Thật may là tôi vẫn chưa làm bung một chiếc khuy áo nào của em…

Anh khép cánh cửa lại. Anh lấy di động và bước ra ngoài khoảng sân trước nhà. Anh gọi điện cho ai đó và nói liên tiếp như một người đang tập hùng biện trước khi bước tới đám đông. Sau lớp kính cửa sổ, lời nói của trái tim như khẳng định với Kim Uyên rằng: “Linh hồn anh đã quyện hòa và sưởi ấm linh hồn cô”.

Cô nép mình sang bên, men theo vách tường và trở lại chiếc giường với phần chăn gối đã hơi nhăn nhúm.

Ba giờ sáng, Kim Uyên choàng tỉnh sau giấc mơ kỳ quái đã làm cho hai bàn tay cô đẫm ướt mồ hôi. Cô trở ra phòng khách và khụy gối xuống sàn nhà. Cô nhìn anh  tiến lại và nhìn anh gần hơn, nơi chiếc ghế sofa anh đang ngủ. Bàn tay cô lướt dọc khuôn mặt anh, xuống cổ, tới bờ ngực trần và nghe từng hơi thở phả ra đều đều rất nhẹ. Cô nằm xuống kế bên anh, gối đầu lên cánh tay săn chắc của anh, nép khuôn mặt mình vào bờ ngực trần đang liên tiếp nhấp nhô cùng hơi thở ấm nóng.

Anh tỉnh dậy trong giấc ngủ chưa sâu. Anh ôm gọn cô vào lòng mình. Vòng ôm siết chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô nhưng hai môi hôn lại không buồn tìm về nhau nữa…

Hai người ngủ trong vòng tay nhau, hơi thở quyện hòa vào nhau và cùng tìm về một thiên đường trong mơ…

*

Tuấn lững thững đi dọc ngoài hành lang. Ít bia và sự giận dữ từ đêm qua khiến đầu óc anh đau gần như tê liệt. Anh không hề biết Kim Uyên đã biến mất khỏi vòng tay anh từ lúc nào? Anh nhớ đêm qua khi cô chủ động nằm trong vòng tay anh ở ngoài ghế sô pha, cô vẫn còn ve vuốt, nhìn ngắm anh một lúc lâu trước khi đi ngủ.

Tuấn bước vào lớp, tâm trạng anh căng thẳng nên công việc giảng dạy chẳng mấy nhiệt tình. Tiết học của giáo viên chủ nhiệm có khác, lớp đông như kiến. “Sinh viên bây giờ chỉ sợ điểm danh thôi, chứ tinh thần tự học thì vô cùng kém”. Anh ngẫm bụng rồi đưa tay ra trước đám sinh viên cao lớn sừng sững: “Chào các em!”.

Bước vào đại học, để có được một bầu không khí im phăng phắc như buổi học hôm nay thật khá hiếm. Các sinh viên chủ yếu đến trường khi đó là môn của giáo viên chủ nhiệm và điểm danh, hay môn học chuyên ngành và tên tuổi của giáo viên đó phải có tiếng khắt khe, không ngần ngại việc đánh rớt sinh viên dù điểm phẩy môn học chỉ thiếu 0,1.

Anh gọi lớp trưởng và yêu cầu điểm danh ngay khi lớp đã ổn định trật tự lại. Cả lớp nháo nhào vì hành động này của thầy giáo. Bởi từ trước tới nay, anh chỉ điểm danh sau giờ ra chơi hoặc cuối buổi học. Rất nhiều sinh viên ngủ nướng bây giờ đã nhìn thấy bình minh đâu, huống hồ là việc nghe thấy tên mình trong dãy danh sách đang được đánh dấu vắng mặt kia?

Anh nhìn xuống lớp và không bỏ sót một bàn học nào, một gương mặt nào… Anh nhìn thấy Kiều Trang kia rồi nhưng Tô Kim Uyên thì không… Anh lại giận dữ và cảm thấy cơ thể mình đang nóng bừng bừng lên chỉ vì một con nhóc luôn nghĩ mình là “loài cóc ghẻ”.

Anh biết mình không thể tiếp tục đứng trên bục giảng ngày hôm nay. Một sức mạnh chết tiệt vô hình nào đó đã hút cạn hơi thở của anh. Cảm giác mơ hồ trào tới làm tim anh đau nhói. Anh gọi các sinh viên lên bảng chữa bài tập khó. Anh để các sinh viên tự trao đổi kết quả bài làm với nhau. Một vài sinh viên cũng không ngần ngại lên phía bàn giáo viên và yêu cầu anh trực tiếp hướng dẫn. Anh thở hắt ra, đọc lướt đề bài và cầm cây viết nguệch ngoạc vài công thức như kiểu đưa cho bạn chìa khóa và việc còn lại là hãy tự tìm cách vào lục tung căn nhà.

Kiều Trang ôm một chồng đề cương vừa đi photo về. Cô ái ngại nhìn Tuấn:

- Thầy Tuấn? Thầy không được khỏe ạ?

Anh lắc đầu. Nụ cười dù không mấy tươi tắn nhưng luôn có sức hút đặc biệt với Kiều Trang.

- Thầy không sao. Cám ơn em. Cảm gió ý mà. Em phát đề cương ôn tập cuối kì cho các bạn trong lớp đi.

- Vâng.

Buổi học nặng nề cuối cùng cũng chấm dứt. Sinh viên thì bàn tán xôn xao vì thái độ kỳ lạ của thầy chủ nhiệm. Đám sinh viên nữ vẫn tụm năm tụm bảy thì thào nói rằng: “Vẻ đẹp có phần mệt mỏi của thầy vẫn cực kỳ quyến rũ…”. Kiều Trang nín lặng. Cô khoác ba lô ra phía sau lưng và đứng nhìn Tuấn từ phía xa. Từng bước đi của Tuấn vô cùng nặng nề…

Rốt cuộc thì cũng chẳng ai hiểu chuyện gì đã và đang diễn ra.

Khi Kiều Trang lên xe máy hướng về lối cổng trường, Tuấn cũng bám theo cô và giữ một khoảng cách nhất định. Kiều Trang vừa trở về phòng là cô vội gặm bánh mì khô và soạn sách vở để chuẩn bị cho môn học chiều nay. Cô hẵng giọng hỏi:

- Mày không định đi học tiếp thật đấy à?

Kim Uyên ngẩng đầu nhìn cô bạn cùng phòng với vẻ quan tâm chẳng mấy nhiệt tình. Kiều Trang dở giọng hỏi qua quýt với cô, chứ nào có bận tâm gì? Kim Uyên lại tiếp tục với những cuộn len đủ màu trong giỏ mây, đôi tay đưa mũi đan nhanh thoăn thoắt. Cô trả lời thành thật:

- Tao đang gắng làm cho xong chỗ này. Nếu chiều nay kịp thì giao hàng cho bà Sáu. Tháng này có vẻ làm ổn hơn tháng trước, tao gửi một phần về cho mẹ cắt thuốc, còn lại nếu đủ thì nộp học vài môn và trả nợ.

- Mày chờ đến ngày kia được không? Hôm đó, ba tao mới gửi tiền vô tài khoản, rồi tao cho mày mượn.

Kim Uyên không tránh khỏi những ngạc nhiên trước thái độ kiểu nửa đùa nửa thật này. Cả tuần qua, Kiều Trang đâu có thèm nói chuyện với cô quá năm câu đâu, sao bỗng dưng hôm nay lại đối xử tốt với cô như vậy chứ? Kim Uyên cười trừ cho qua chuyện:
- Thôi mày à. Cùng là sinh viên cả thì làm gì có dư dả mà cho mượn. Mày cứ giữ lấy mà phòng thân. Vả lại, mày cho một đứa như tao mượn thì biết đến bao giờ mới lấy lại được?

- Thôi thôi. Chuẩn bị mà đi học đi. Nghỉ hoài vậy thì biết gì mà thi. Ba má tao kêu café năm nay được giá lắm. Không phải ngại. À, đây là đề cương môn thầy Tuấn. Sắp thi rồi, lo học đi mày.

Dứt lời, Kiều Trang ném về phía cô một xấp giấy A4 chi chít chữ rồi vội rời khỏi nhà. Tô Kim Uyên sững người, hình ảnh “loài cóc ghẻ” nhưng lại vô cùng đẹp đẽ xuất hiện trong đầu cô. Một mũi đan vô tình đâm phải đầu ngón tay. Cô như được tỉnh giấc, khẽ xuýt xoa kêu đau.

Phía sau giảng đường (P.3), Bạn trẻ - Cuộc  sống, phia sau giang duong, chuyen tinh sinh vien, sinh vien yeu thay  giao, truyen ngan, moi tinh dau, thay giao yeu sinh vien, hanh phuc, yeu  thuong, chuyen tinh yeu, bao

Hình ảnh “loài cóc ghẻ” nhưng lại vô cùng đẹp đẽ xuất hiện trong đầu cô (Ảnh minh họa)

Vừa ra đến cổng lớn của xóm trọ, Kiều Trang nhận ra ngay xe của Tuấn  đang dựng ở một quán café ven đường. Ngó nghiêng tìm kiếm xung quanh nhưng cô không tài nào thấy bóng dáng của anh. “Có lẽ ai đó đã mượn xe của thầy để ra ngoài ăn trưa”. – Nghĩ vậy, Kiều Trang tiếp tục lẩm nhẩm lại phần bài học để chuẩn bị cho kì thi sắp tới rồi lao đi.

Tuấn nép mình sau khe cửa. Anh lặng nhìn Tô Kim Uyên rất lâu. Những lọn tóc bay bay trước mặt, những giọt mồ hôi lã chã chảy từng dòng… dường như chúng cũng chẳng làm ảnh hưởng gì tới công việc của cô. Thi thoảng, cô lại dùng cuốn sách phẩy phẩy lên tí gió, những dây len đã vội quấn lấy nhau rối mù. Cô tỉ mẩn ngồi gỡ lại để chia chúng ra theo từng màu. Cô thở mạnh một cái. Vẻ mệt mỏi nào được che giấu được khi đôi mắt thâm quầng kia đã muốn dính chặt vào nhau? Chiếc khăn len thì dần dần dài ra trông thấy, những cuộn len đủ màu vẫn lăn đều trong giỏ mây. Tô Kim Uyên chẳng hề biết sự tồn tại của anh ở trước cửa phòng mình.

-  Anh kiếm ai mà đứng ngoài này lâu thế? Tôi bắt gặp anh cả giờ đồng hồ rồi nhen.

-  Dạ… Dạ… Cháu…

Tiếng nói của bà chủ nhà ngay trước cửa phòng mình khiến Kim Uyên buộc phải dừng công việc. Cô bất ngờ trước khuôn mặt ngờ nghệch xen lẫn cả ánh mắt hoang mang đang muốn van lơn của người thầy.

- Cô Ba ơi. Bạn của con ấy mà.

- Bộ tụi bây giận nhau thiệt à? Hay sao mà nó không dám vô nhà chơi… Thiệt là… Xíu nữa thì tao tưởng trộm… Có ngày chết oan nghe con…

Rồi bà chủ nhà bỏ đi. Tuấn thở phì ra. Mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt anh.

-  Bộ không mời tôi vào nhà được à?

Kim Uyên lúc này mới từ chiếc giường tầng hai leo xuống. Cô mang cho Tuấn một ly nước lọc kèm theo chiếc khăn mặt ướt.

- Thầy ơi… Thầy…

Kim Uyên lúng túng khiến Tuấn cũng chẳng biết mình phải làm sao. Tim anh vẫn đập thình thịch. Anh chộp lấy chiếc khăn như cần nó để che đi khuôn mặt đang nóng ran của mình vậy. Nhưng khốn khổ thay, một mùi thơm đặc trưng vốn vừa xa lạ lại quá đỗi gần gũi như xộc vào mũi anh.

-  Sao hôm nay em không đến lớp? – Tuấn quắc mắt hỏi và cố ép chiếc khăn bông mềm vào da mặt mình hơn.

-   …

-  Em không nghe tôi hỏi à? – Tuấn trở lên mất bình tĩnh hơn. Giọng anh gần như lạc đi nghe thấy rõ.

- Sao thầy biết phòng trọ này ạ? Mà thầy tới đây chỉ để tìm câu trả lời từ một câu hỏi vô lý vậy thôi ạ?

- Vô lý?

-  Vâng. Thầy không có quyền bắt em đi học… khi mà em đã không hề muốn.

Kim Uyên nhìn anh, cô chỉ muốn lấy lại chiếc khăn mặt của mình ngay lúc này. Rồi giọng anh gần như gầm lên…

- Tô Kim Uyên…

-  Dạ? – Cô vẫn trả lời bằng giọng điệu dửng dưng nhất trên đời.

-  Tôi muốn… 

Tuấn lại dừng lại câu nói khiến Tô Kim Uyên hơi chột dạ. Đôi vai cô rung lên… Cả đôi môi đỏ mọng kia nữa, chúng bặm chặt như cắn phải nhau… Đến ánh mắt cô, một sự sợ hãi xen lẫn sự khinh thường.

- Lạy chúa. Làm ơn đi. Em thôi nghĩ những điều xấu xa về tôi đi có được không? Tôi muốn… - Anh cười mỉm vẻ tinh quái… – Muốn em đi học tiếp, hiểu không, kẻ ngu ngốc nhất trên đời?

Tô Kim Uyên thở mạnh. Đôi vai cô chùng hẳn xuống. Cảnh tượng về đêm qua như dòng điện chạy xoẹt ngang qua hiện rõ phần ký ức: lạ lẫm nhưng tò mò, chút ngọt ngào hòa lẫn vị mặn hay đăng đắng nhưng trên hết vẫn là sự lo lắng và run rẩy bao trùm lấy cô.

- Nếu em đi học, thầy cũng đâu có được tăng lương? Thầy thật là phiền phức.

Câu nói này của Kim Uyên khiến anh muốn phát điên lên. Anh đứng hẳn người dậy, rồi lại hơi khom mình xuống một chút. Anh ghì sát mặt mình vào mặt Tô Kim Uyên khiến cô gần như ngã ngửa lại phía sau.

-  Tôi nói cho em biết. Không dễ dàng gì mà tôi từ bỏ em đâu.

Dứt lời, anh bước rất nhanh về phía cửa. Kim Uyên chỉ còn kịp hét lên:

- Thầy! Trả lại chiếc khăn mặt cho em đã. Rồi thầy đi luôn đi cũng được.

Tuấn sững người. Hóa ra, chiếc khăn mặt màu vàng chanh vẫn nằm ngoan ngoãn trong bàn tay anh. Một mùi thơm lạ lẫm đã mê hoặc anh suốt từ bấy đến giờ. Anh nháy mắt và dịu dàng nói:

- Em không có quyền bắt tôi trả lại chiếc khăn này… khi mà tôi không thích làm việc đó. Hoàn toàn không thích. Em hiểu không?

- Thầy! Làm ơn đi. Hãy trả lại cho em…

- Tôi muốn… À không…- Anh lại cười cười. – Tôi rất rất thích chiếc khăn mặt này.

Anh bước đi rất nhanh ngay sau đó. Những giọt nắng gay gắt đổ lên người anh. Một sự ấm áp vô hình nào đó như len lỏi vào cơ thể Tô Kim Uyên. Chúng phá tan sự băng giá nơi trái tim cô độc. Chúng sưởi ấm tâm hồn vốn đã từ lâu mất đi cách biểu đạt cảm xúc. Mắt cô cay cay…

Phía sau giảng đường (P.4)


iWin 429 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Game Bài đẳng cấp đã được chứng minh hỗ trợ mọi dòng máy, cộng đồng đông vui, cực khủng....

LOL - Click vào với em đi Anh, ư ư..á á




Cùng mục : Phía sau giảng đường (P.1 + P.2 + P.3 )


Không ai nỡ đắng lòng đánh rơi quá khứ


19 tuổi – Một nửa của người lớn, một nửa còn lại là trẻ con


TẤT CẢ CHỈ LÀ THỬ THÁCH


MẸ ANH BẢO CHÚNG MÌNH PHẢI CHIA TAY


Đối với đàn bà, yêu và trọng thật ra rất gần nhau


Chia tay anh, là bài học xứng đáng nhất trong tình yêu mà em được học


Ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc


CÔ GÁI CÓ NỤ CƯỜI TRONG TRẺO NHƯ MƯA ĐẦU MÙA


Người chồng mắc kẹt trong quá khứ


BÌNH YÊN LÀ GÌ MÀ AI CŨNG MUỐN


học cách làm bác sĩ của riêng mình


Lá thư của Thượng Đế gửi cho một nửa thế giới


Hãy nghĩ rằng chỉ là kết thúc một đoạn đường thôi


anh phải dành một phút để ôm em đó


Vì ta không nhận thấy giá trị hạnh phúc của hiện tại


Thì ta cũng đã từng một thời là của nhau



Fatal error: Function name must be a string in /home/dtvn/public_html/wp-content/themes/mobiletheme/footer.php on line 1