Game Trà Chanh Quán: đánh Bài, kết bạn, tán gái

Phong Vân Truyền Kỳ - Tuyệt Đỉnh Mobile




iOnline 302 - Chơi Bài Đậm Chất Dân Gian
Game chơi Bài cực chất và cùng Hot Girl nhận nhiều quà hấp dẫn....

Tuyết đen

Giới thiệu nhân vật chính:

- Hoàng Nhã Thanh 18 tuổi. Chiều cao vừa đủ xài (1m58), nặng 43kg. Không đẹp xắc xảo như hoa hậu. Chưa đủ tiêu chuẩn để làm hotgirl. Nhưng ở cô có một điều gì đó rất thu hút. Đôi mắt bi thương lúc nào cũng như đang khóc trong khi chẳng có giọt nước mắt nào. Quan trọng hơn hết cô có một tâm hồn rất đẹp, luôn quan tâm và giúp đỡ người khác nhưng bản thân cô lại nghĩ cô làm như vậy là để chuộc lại lỗi lầm. Cô nghĩ mình là một con quỷ đang xám hối. Cô là cháu gái duy nhất của chủ tịch tập đoàn điện tử lớn nhất Việt Nam.


- Lê Phụng 18 tuổi. Cao 1m60. Nặng 45kg. Cô có nước da nâu bóng mà những cô gái califonia mơ ước. Dáng người khỏe khoán và năng động. Sống bằng nghề lừa đảo (chả chuyên nghiệp tí nào) mặc dù cô là người thừa kế tương lai của tập đoàn xe máy, ôtô lớn nhất Việt Nam.

- Lâm Cát Tường 18 tuổi. Cao 1m65. Nặng 45 kg. Công chú của trường Huyền Thoại. Hội trưởng hội học sinh. Gương mặt rất nét và đẹp. Dáng người cũng bốc lửa ^^ Con gái cưng của ông trùm bang Quỷ Đêm.

- Trần Hoàng Nam 18 tuổi. Cao 1m82, nặng 70kg. Hoàng Tử của trường Huyền Thoại. Đội trưởng đội bóng rổ của trường. Ba mẹ cậu ly hôn và cậu theo mẹ lên Đà Lạt sống. Cậu có người em trai sinh đôi tên Trần Bảo Nam sống cùng người cha ở Sài Gòn nhưng đã tự tử chết.

- Bùi Việt Lĩnh 18 tuổi. Cao 1m85, nặng 70 kg. Quỷ Vương của trường Huyền Thoại. Ngang tàn và tàn bạo. Đẹp nhưng nguy hiểm. Cậu ta giống như ngọn lửa, thu hút những con bướm đêm nhưng kết liễu chúng bằng chính thứ thu hút chúng.

____________

Có một người phụ nữ mang thai đứa con đầu lòng. Một thiên thần hiện ra trong giấc mơ của bà và cho bà một điều ước. Bà đã ước đứa trẻ được bà sinh ra có một tâm hồn thuần khiết như tuyết trắng, thánh thiện như thiên thần.
Và rồi bà đã sinh ra một bé gái có tâm hồn thuần khiết như tuyết trắng, thánh thiện như thiên thần.
Thế nhưng…
Giữa thiên thần và ác quỷ. Ai dễ xa ngã hơn?
Giữa tuyết trắng và bùn đen. Thứ gì dễ vấy bẩn hơn???

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chap 1:

Tôi – đứa trẻ bị nguyền rủa. Tôi đã từng khóc hét lên khi nghe mọi người nói mình như vậy. Nhưng bây giờ… tôi thật sự tin rằng mình bị nguyền rủa.

————-

Chuyến bay từ tp HCM đến Đà Lạt vừa hạ cánh.
Trên chuyến bay này có rất nhiều du khách trong và ngoài nước đến thăm sứ sở ngàn hoa. Có một số đến vì công chuyện riêng. Một số khác đi xa trở về. Nhưng trên chuyến bay đó. Duy nhất! Một cô gái. Đến Đà Lạt vì một lí do hoàn toàn khác. Khác rất nhiều với những lí do của những hành khách còn lại.
Hai chiếc vali to khủng đang được kéo lăn đi. Chiếc lưng nhỏ nhắn đeo một chiếc balô con cóc.
Leo lên một chiếc taxi. Cô đến biệt thự Thiên Thần. Cô đã chuyển khoản cho bà chủ tiền thuê nhà 1 năm dù chưa biết nơi đó thế nào. Tốt hay không. Cô bị thu hút bởi cái tên của nó. Thiên Thần! Nếu nơi đó có 1 thiên thần. Cô mong thiên thần cứu vớt linh hồn của cô. Linh hồn một kẻ BỊ NGUYỀN RỦA.
Trước mắt cô bây giờ là một căn biệt thự trắng. Tường trắng, cửa trắng, cổng cũng màu trắng.
Cô ấn chuông cửa. Và không phải đợi lâu. Một người phụ nữ rất đẹp ra đón cô. Trái ngược với cái mảng chính trắng toát. Bà là một điểm nhấn đen. Chiếc váy đen trên người bà rất quý phái.
- Cháu chào cô! Cháu là Nhã Thanh – Cô gái nói bằng giọng rụt rè.
- Cháu đến rồi đấy à? Vào trong đi nào! Cô đã dọn dẹp phòng cho cháu rồi đấy – Người phụ nữ niềm nở.
- Cháu cám ơn cô ạ!
- Cô tên Dung, là chủ nhân của biệt thự Thiên Thần.
Phía sau cánh cổng trắng là một sân cỏ xanh mướt. Con đường vào nhà rải sỏi trắng. Bên cạnh biệt thự là một khu rừng nhỏ của họ cây lá kim. Có một chiếc xích du trắng đặt bên trong khu vườn đó.
Tầng dưới của Thiên Thần hoàn toàn trống. Chỉ có một hồ nước nhỏ. Những viên pha lê góc cạnh được xếp thành hình thác cao khoảng 2m. Nước chảy từ trên ngọn thác pha lê xuống trông rất thích mắt. Chiếc giếng trời nằm thẳng hàng với ngọn thác pha lê này. Những tia nắng chiếu xuống làm những viên đá phát ra những cầu vồng nhỏ. Quả là một tuyệt tác.
Bên cạnh thác nước đó là một chiếc đàn dương cầm nằm màu đen bóng loáng.
Nhã Thanh đứng ngẩn người ngắm nhìn những cầu vồng do ngọn thác pha lê tạo ra.
- Lên đây với cô nào!
- À… dạ vâng.
Bà Dung và Nhã Thanh đi lên lầu trên bằng chiếc cầu thang gỗ. Hai bên tay vịn được chạm khắc rất tỷ mỉ. Những hoa văn uốn lợn mềm mại trên chất gỗ quý.
- Cô và con trai cô sống ở tầng này. Phòng khách và nhà bếp cũng ở tầng này. Có phòng tắm và tolet chung nhưng trong mỗi phòng đều có tolet và phòng tắm riêng.
Tầng lầu này được trang trí bằng nhiều hoa tươi và những bức tranh treo tường. Có tranh phong cảnh. Có một bức tranh trân dung của bà Dung và một vài bức tranh trìu tượng.
Phòng khách được trang trí rất đẹp. Bộ salong màu đỏ đô nổi bật giữa nền trắng. Nó to gấp 3 lần bộ salong bình thường. Có thể dùng làm giường ngủ. Trong phòng có một chiếc TV tinh thể lỏng 72’’ và một dàn âm thanh hiện đại nhất hiện nay. Nghe nhạc bằng giàn âm thanh này cảm giác y hệt như ca sỹ đang biểu diễn ngay trước mặt bạn.
Đối diện với bức tường treo TV là một bức tranh to gấp đôi kích thước cái TV. Bức tranh vẽ những chiếc lông vũ màu đen đang rơi xuống và phủ dày đặc trên nền tuyết trắng.
- Tuyết đen – Nhã Thanh bất giác nói khi nhìn thấy bức tranh.
Nhà bếp rất tiện nghi và sạch sẽ.
Nhã Thanh thật sự thích nơi này mặc dù nó chỉ bằng một gọc nhỏ nhà cô.
- Phòng của cháu ở tầng ba. Là phòng cuối cùng của hành lạng – Bà Dung dẫn Nhã Thanh lên tầng 3.
- Ngoài cháu ra còn ai thuê nữa không ạ? – Nhã Thanh hỏi.
- Còn một cô gái cũng bằng tuổi cháu. Con bé học cùng trường với con trai cô. Là phòng đối diện phòng cháu đó. Hòa thuận với nhau nhé! – Bà Dung cười hiền lành.
- Dạ vâng ạ.
- Cháu còn đi học chứ? Cháu đã đăng ký trường học chưa?
- Dạ rồi ạ. Trường Huyền Thoại ạ.
- Oh, vậy là cháu học cùng trường với con trai cô rồi. Nó đẹp trai lắm đấy.
- Vâng ạ – Nhã Thanh cười nhẹ.
Cô thật sự không quan tâm điều bà Dung vừa nói. Vì Nhã Thanh thật sự không muốn kết bạn hay làm quen với bất cứ ai cả. Cô muốn tránh xa mọi người. Trước khi… giết chết họ.
Trái ngược với tầng dưới. Hai bên tường của tầng này hoàn toàn trống. Không có một bức tranh nào.
Phòng Nhã Thanh không hề nhỏ nhưng chỉ bằng 1/3 phòng ở nhà cô. Chiếc giường được thiết kế có hình dáng dống như một chiếc ghế salong khổ lớn. 4 người nằm còn rộng. Ra giường, bọc gối và chăn màu đỏ đô.
Trong phòng có một chiếc tủ khá lớn màu trắng để đựng đồ. Một kệ sách. Một chiếc bàn học. Một bộ ghế salong nhỏ. Phòng có TV và giàn âm thanh. Tuy không hoàng tráng bằng TV và giàn âm thanh ở phòng khách. Có một chiếc tủ lạnh mini. Phòng tắm rất rộng và có bồn tắm. Phòng không có cửa sổ mà thay vào đó là bức tường sau hướng ra phía Tây toàn bộ bằng kính. Bên cạnh bức tường kính có một cái bàn và một chiếc ghế nhỏ màu trắng. Ngồi đây và thưởng thức hoàng hôn. Tuyệt!!!
Nhã Thanh nhanh chóng treo quần áo vào tủ. Cô xếp những quyển sách mình mang theo lên giá sách. Đặt chiếc laptop lên bàn học.
- Chà! Xong hết rồi – Nhã Thanh nói một cách nhẹ nhõm. Cô cảm thấy tự hào về mình. Vì trước đây ở nhà cô không phải, nói đúng hơn là không được đụng tay vào bất cứ việc gì. Nhà cô vốn rất nhiều người hầu kẻ hạ.
Điện thoại Nhã Thanh reo lên.
- Cháu nghe thưa ông – Nhã Thanh lễ phép nói. Nhưng giọng thì ngang phè.
- Cháu đến nơi chưa? – Một giọng nói hiền từ đến từ đầu dây bên kia.
- Cháu đến được một tiếng rồi nhưng đang bận sắp xếp đồ đạc nên chưa gọi cho ông được ạ.
- Cái gì? Cháu ông phải xếp đồ sao? Ở đó không có người giúp việc à? – Giọng người đàn ông tức giận.
- Cháu đi ở trọ mà ông. Hơn nữa công việc cũng đâu có gì nặng nhọc.
- Dù thế nào ông cũng không muốn cháu sống ở ngoài như thế. Mà lại còn lên tận Đà Lạt nữa.
- Ông đừng như vậy nữa. Cháu cúp máy đây. Ông giữ gìn sức khỏe nhé! – Nhã Thanh cúp máy một cách vội vã. Cô sợ cái giọng nói ấm áp của ông mình sẽ làm cô mềm lòng.
Nhã Thanh đổ người xuống giường. Mắt dán lên trần nhà. Nhìn trằm trằm vào chiếc đèn trần lộng lẫy ở chính giữa phòng.
- Dù sao như thế này cũng tốt! Đã quyết định ra đi thì không được hối hận – Nhã Thanh tự nói với chính mình.
- Tôi – đứa trẻ bị nguyền rủa. Tôi đã từng khóc hét lên khi nghe mọi người nói mình như vậy. Nhưng bây giờ… tôi thật sự tin rằng mình bị nguyền rủa.
- Mẹ tôi đã qua đời ngay sau khi sinh tôi vì sức khỏe quá yêu.
- Ba tôi cũng qua đời sau đó 3 tháng trong ca phẫu thuật ghép thận cho tôi. Còn tôi. Vẫn sống và nhờ quả thận của ba mà tôi đã rất khỏe mạnh.
- Mọi người gọi tôi là đứa trẻ bị nguyền rủa. Cũng dễ hiểu thôi. Trong vòng 3 tháng mà cả ba và mẹ tôi đều qua đời. Tất cả chỉ vì sự ra đời của tôi. Nếu như tôi không đến với thế giới này. Có lẽ bây giờ họ vẫn còn đang sống hạnh phúc.
- Nhưng không phải chỉ có vậy mà tôi tin mình là đứa trẻ bị nguyền rủa. Tôi đã luôn không tin điều đó cho đến ngày người ấy chết vì tôi. Và ngay ngày hôm sau, người bạn thân của tôi cũng ra đi theo người đó.
Nhã Thanh chìm vào giấc ngủ nhưng không sâu. Cô chỉ chập chờn ngủ. Những dòng suy nghĩ vẫn chạy qua trong đầu cô. Vì vậy mà một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt. Dù rằng cô đang ngủ.
Nhã Thanh giật mình tỉnh dậy. Mắt vẫn còn ướt vì khóc trong khi ngủ. Cô nhìn vào chiếc đồng hồ đeo trên tay.
- Đã 18h rồi sao? – Nhã Thanh hơi bất ngờ vì mình ngủ lâu như vậy. Có lẽ vì cô mệt do đi máy bay. Nhã Thanh bị say máy bay nặng mà.
- Vậy là mình lỡ mất chiều hoàng hôn rồi – Nhã Thanh nhìn ra ngoài bức tường bằng kính, ánh mắt tiếc nuối. Ngoài trời đã chập choạng tối.
- Trời lạnh quá! – Nhã Thanh khẽ rùng mình. Đưa tay ôm lấy người.
- Chà, thời tiết ở Đà Lạt khác với thời tiết ở Sài Gòn nhiều quá! Mình đã không nghĩ đến. Nên không chuẩn bị cái áo lạnh nào. Phải đi mua thôi.
Nhã Thanh lấy tấm bản đồ Đà Lạt trong ngăn ngoài của chiếc ba lô con cóc rồi nhanh chóng đi xuống lầu.
- Cô đang định lên gọi cháu xuống ăn tối – Bà Dung đang ở trong bếp, thấy bóng Nhã Thanh đi ngang, bà nói vọng ra nhưng bà nhận ra Nhã Thanh không có vẻ gì là đang đi xuống nhà bếp.
- Cháu muốn đi đâu à? – Bà Dung ló đầu nhìn ra ngoài, Nhã Thanh chuẩn bị đi xuống cầu thang.
- À, dạ vâng. Cháu muốn đi mua ít đồ – Nhã Thanh xoa xoa đầu.
- Cháu biết đường Đà Lạt sao? – Bà Dung ngạc nhiên.
- Dạ không. Nhưng cháu có bản đồ – Nhã Thanh phất phất tấm bản đồ đang cầm trên tay.
- Thế cháu định đi bằng gì?
- Cháu sẽ đi taxi đến trung tâm thành phố rồi đi bộ theo bản đồ ạ.
- Thôi, cháu vào đây ăn cơm với cô đi! Rồi sau đó cô sẽ chở cháu đi.
- Dạ không cần đâu cô, cháu không muốn làm phiền cô.
- Phiền gì đâu cháu. Dù sao tối nay cô cũng đâu làm gì. Cháu đi thì cô lại lủi thủi ở nhà một mình thôi. Đi theo cháu cô còn thấy vui hơn. Mau vào đây đi! Cô vừa dọn cơm xong nè.
- Dạ vâng ạ – Nhã Thanh lững thững đi vào nhà bếp. Khi đi ngang qua phòng khách, cô không quên nhìn bức tranh lớn treo trên tường.
- Một mình cô làm tất cả những món này sao ạ? Sao cô không gọi cháu giúp cô?
- Có gì đâu mà giúp hả cháu? Cô thích làm việc nhà lắm. Với cô nó không vất vả chút nào.
- Ủa? Con trai cô đâu ạ?
- Nó không về nhà vào giờ này đâu. Nhà có hai mẹ con mà nó cứ đi suốt. Cô ở nhà một mình buồn quá nên mới đem mấy căn phòng trống trong biệt thư cho thuê. Có người ra người vào cũng đỡ buồn cháu ạ.
- Vậy còn người thuê phòng đối diện phòng cháu thì sao ạ?
- À, con bé tên là Cát Tường. Chắc nó đi với con trai cô rồi. Nó cứ dính lấy thằng bé suốt.
Nhã Thanh che miệng cười khúc khích.
- Hai người đó hẹn hò sao ạ?
- Cô cũng không biết nữa. Thằng con khó tính của cô có vẻ không thích con bé.
- Mà cháu chưa biết cô làm nghề gì ạ.
- Cô là kiến trúc sư tự do.
- Vậy biệt thự này chắc là do cô thiết kế phải không ạ?
- Ừ, nó được xây 20 năm rồi. Từ hồi cô mới lấy chồng.
- Nhắc mới nhớ. Mình không hề nghe cô nhắc gì đến chồng cô. Cũng không thấy người đàn ông nào trong nhà – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Chắc cháu đang thắc mắc không biết chồng cô đâu phải không? – Bà Dung dường như đọc được suy nghĩ của Nhã Thanh.
- Cháu…
- Cô đã ly hôn 10 năm rồi.
- Cháu xin lỗi ạ.
- Việc gì cháu phải xin lỗi chứ? Mà cháu đã chuẩn bị như cô dặn chứ?
- Dạ? À, hộ khẩu và chứng minh photo ấy ạ? Cháu làm rồi. Đang để trên phòng. Để lát cháu lấy cho cô.
- Ừ, lấy để cô đi đăng ký tạm trú cho cháu.
- Dạ vâng. Làm phiền cô ạ.
Sau bữa ăn, Nhã Thanh phụ bà Dung dọn dẹp. Sau đó bà Dung lên phòng thay đồ để đi cùng Nhã Thanh. Còn Nhã Thanh đang đứng suy tư trước bức tranh lớn trong phòng khách.
Nhã Thanh không hiểu được ý nghĩa của bức tranh.
- Tại sao lại là lông vũ đen rơi trên nền tuyết trắng muốt? – Nhã Thanh nghĩ thầm.
Dù vậy bức tranh thật sự thu hút cô. Những chiếc lông vũ đen đang che lấp dần nền tuyết trắng. Che đi nhưng không vấy bẩn. Nhã Thanh bất giác đưa tay chạm nhe lên bức tranh. Dường như cô muốn gạt những chiếc lông vũ đen kia ra, để nó không che lấp tuyết trắng nữa.
- Cháu thích bức tranh đó sao? – Bà Dung đi đến từ phía sau làm Nhã Thanh giật mình.
- Dạ! Cháu bị “Tuyết đen” thu hút.
- Tuyết đen?
- Dạ vâng. Đó là ý nghĩ đầu tiên khi cháu nhìn thấy bức tranh này.
- Tên hay đấy! Cháu biết không. Tuyết rất trắng. Càng trắng bao nhiêu thì nó càng dễ vấy bẩn bấy nhiêu – Bà Dung nói, giọng truyền cảm.
- Giống như tâm hồn càng trong sáng bao nhiêu thì càng dễ sa đọa bấy nhiêu sao ạ? – Nhã Thanh thẫn thờ nói. Cô hoàn toàn không ý thức được câu mình vừa hỏi.
Bà Dung nhìn Nhã Thanh một cái rất khẽ. Đôi mắt Nhã Thanh đang rất bi thương. Nó buồn nhưng lại rất đẹp. Ai nhìn vào đôi mắt ấy cũng muốn đến bên cạnh che trở cho người con gái này.
- Nhưng đến cuối cùng tuyết vẫn là tuyết. Dù nó như thế nào nó vẫn là tuyết. Người ta nghĩ đến tuyết sẽ nghĩ đến sự thuần khiết của nó. Dù nó có mang màu gì. Dù bị vấy bẩn, nó vẫn thuần khiết – Bà Dung nói.
- Dù có bị vấy bẩn vẫn thuần khiết sao ạ? – Nhã Băng lặp lại một cách vô thức.
- Phải. Tâm hồn con người cũng vậy. Dù có xấu xa thế nào thì bản chất vẫn là lương thiện. Ai cũng từng là một đứa trẻ và chẳng có đứa trẻ nào lại không thuần khiết cả.
- Tôi muốn tin lời cô ấy. Rất muốn tin. Nhưng tôi biết mình không có cái tư cách “từng là một đứa trẻ thuần khiết”. Tôi là đứa trẻ bị nguyền rủa. Trước đây, bây giờ và sau này đều sẽ là như vậy.


Chap 2:

Từ khi có trí khôn, tôi luôn có cảm giác rất lạ khi nghĩ về tuyết. Tại sao từ trên trời lại vừa có mưa rơi xuống, lại vừa có tuyết rơi xuống?
Người ta nói mưa là nước mắt của thượng đế. Vậy còn tuyết? Phải chăng nó là những giọt nước mắt bị kìm nén đến nỗi đóng băng? Người ta có thể nghe thấy tiếng mưa rơi nhưng không thể nghe thấy tiếng tuyết rơi, cũng như người ta có thể khóc vì những nỗi đau nhỏ nhưng lại không thể khóc trước những nỗi đau quá lớn.
Không! Tuyết không thể là nước mắt được. Nó phải là nụ cười của thiên thần nên mới có thể thuần khiết như vậy.
Là nụ cười thiên thần tặng cho con người trong mùa đông lạnh lẽo, để mọi người xích lại gần nhau hơn. Để tâm hồn mọi người đẹp hơn. Phải! Vì vậy mà những bông tuyết nhỏ bé kia lại có thể mạnh mẽ thực hiện một cuộc hành trình dài từ trời xuống.

_______________

Nhã Thanh đang ngâm mình trong bồn nước nóng. Nước nóng đang làm tan chảy những khớp xương đông cứng của cô. Thật dễ chịu.
Nhã Thanh nhắm mắt lại và tận hưởng cái cảm giác lạ lẫm vừa chải qua chưa đầy một tiếng trước. Cô không biết phải gọi cảm giác ấy là gì. Nó lạ lẫm nhưng làm người ta khao khát nó. Cảm giác đó ập đến với cô khi cô cùng bà Dung đi mua áo ấm cho cô.
- Cùng mẹ đi mua đồ, được mẹ chọn cho những bộ cánh đẹp có lẽ sẽ rất hạnh phúc. Tôi hoàn toàn không có khả năng có được niềm hạnh phúc đó. Tôi chưa bao giờ được mẹ dỗ dành khi khóc. Chưa bao giờ được mẹ ru ngủ. Chưa bao giờ được ôm mẹ mình. Cũng chưa bao giờ được gọi một tiếng mẹ. Ngay cả sữa mẹ tôi còn chẳng được uống giọt nào – Nhã Thanh khẽ mỉm cười chua chát. Hai mắt vẫn nhắm trong khi một giọt nước mắt bướng bỉnh cố len qua mí mắt khép chặt kia để lăn xuống.
Nhã Thanh đang cuộn tròn trong chiếc mền ấm áp. Nó ấm, nhưng không đủ để sưởi ấm cho cô vì thời tiết Đà Lạt quá lạnh đối với một người lớn lên ở Sài Gòn nóng bức như cô.
Nằm trong chăn, cô nhớ lại hình ảnh bà Dung lúc tối khi cùng cô đi mua áo ấm.
- Tôi thật sự bị người phụ nữ ấy làm cảm động. Bàn tay thon dài của cô ấy chọn cho tôi những chiếc áo rất đẹp. Đôi mắt cô ấy cười khi thấy chiếc áo đó hợp với tôi. Nhưng đôi mắt ấy lại chuyển qua băn khoăn không biết nó có thật sự dữ ấm được cho tôi hay không.
- Tôi chắc rằng nếu mẹ tôi còn sống bà ấy cũng đẹp và dịu dàng như cô Dung.
Nhã Thanh khẽ mỉm cười rồi nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
- Con về rồi à? – Bà Dung thấy con trai mình và Cát Tường ở đầu cầu thang tầng 2 (tức là chân cầu thang tầng 3).
- Vâng. Giờ này mà mẹ còn làm gì mà chưa ngủ vậy? – Người con trai bà Dung hỏi mẹ mình bằng giọng quan tâm.
- Mẹ mang thêm mền lên cho Nhã Thanh – Giờ mới để ý bà Dung đang ôm một cái mền dày cộp.
- Nhã Thanh là ai hả cô? – Cát Tường hỏi. Đôi mắt đẹp tròn xoe.
- Là cô bé mới đến thuê nhà. Con bé ở Sài Gòn đến nên có lẽ chưa quen với cái lạnh ở Đà Lạt. À phải rồi, con bé bằng tuổi hai đứa đấy. Còn học cùng trường nữa đấy.
- Là con gái sao? – Cát Tường nghĩ thầm. Ánh mắt không mấy tốt lành.
- Mẹ đi nghỉ đi! Để con mang lên cho. Cậu ta ở phòng nào?
- Đối diện phòng Cát Tường đó con. Vậy con mang giúp mẹ nhé! – Bà Dung trao cái mền vào tay con mình.
Cậu con trai bước lên cầu thang cùng với Cát Tường.
- À Hoàng Nam này! – Bà Dung gọi con mình.
- Sao vậy mẹ? – Hoàng Nam nhìn mẹ mình bằng ánh mắt đợi chờ.
- Hồi tối đi cùng Nhã Thanh mẹ thấy một chiếc áo khoác rất hợp với con nên mua. Mẹ đang để trong phòng con đó. Con mặc nhé!
- Con cám ơn mẹ! Mẹ ngủ ngon!
- Con cũng vậy. Cát Tường cũng ngủ ngon nhé!
- Dạ cô ngủ ngon!
Bà Dung quay về phòng mình còn Hoàng Nam cùng Cát Tường đi lên lầu.
- Để tớ mang mền cho cậu ta, cậu xuống phòng ngủ đi! – Cát Tường nói.
- Không cần đâu. Tôi tự mang được rồi.
- Đó là phòng con gái mà – Cát Tường tỏ ra khó chịu.
- Phòng con gái thì sao? Liên quan gì đến cậu? – Hoàng Nam nói, giọng lạnh lùng.
- Cậu… mình là cái gì của cậu? – Cát Tường gắt.
- Chẳng là gì cả – Hoàng Nam trả lời ngay lập tức.
- Cái gì? Không là gì cả? – Cát Tường nghĩ thầm. Nhìn Hoàng Nam trừng trừng.
- Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt nhìn kẻ phản bội như thế. Giữa tôi và cậu chỉ là người thuê nhà và chủ nhà. Có hơn đi nữa thì cũng chỉ là bạn cùng trường. Ngoài ra không có gì hết. Cậu nên hiểu rõ điều đó! – Hoàng Nam nói bằng giọng lạnh lùng. Giọng nói không có vẻ gì đang thuyết phục mà nó giống như đang ra lệnh.
Cát Tường giận tím mặt. Cô bỏ vào phòng và không quên đóng cửa một cách mạnh tay.
- Sao cậu ấy có thể tàn nhẫn với mình như vậy chứ? – Cát Tường ngồi sụp xuống bên cánh cửa phòng vừa đóng.
- Cộc! Cộc! – Hoàng Nam gõ cửa phòng Nhã Thanh.
Nhã Thanh mơ màng bò ra khỏi giường. Cô loạng choạng bước xuống giường Cái không khí lạnh lẽo bên ngoài chăn làm da gà cô nổi hết cả nên.
- Là cô Dung sao? – Nhã Thanh nghĩ thầm rồi đưa tay bật công tắc điện trên tường rồi mở của phòng.
Nhã Thanh hóa đá ngay tại chỗ. Đôi mắt bi thương mở to hết cỡ nhìn người con trai đang đứng trước mặt mình.
Hoàng Nam cũng hơi bất ngờ trước biểu cảm trên gương mặt của Nhã Thanh.
- Chuyện này là thế nào? Sao cậu ấy ở đây? Cậu ấy vẫn còn sống sao? – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Này! Cậu sao vậy? Tôi là ma hay sao mà mặt cậu thế kia – Hoàng Nam hua hua tay trước mắt Nhã Thanh.
- Cậu… cậu là… người sao? – Nhã Thanh lắp bắp.
- Cái gì? Con nhỏ này? Làm gì có con ma nào đẹp trai như mình chứ? – Hoàng Nam chau mày nhìn Nhã Thanh.
Sực nhớ ra việc mình cần làm.
- Cái này mẹ tôi nói đưa cho cậu. Bà ấy sợ cậu lạnh – Hoàng Nam ấn vào người Nhã Thanh cái chăn xám trên tay mình.
- Cám… cám ơn! – Nhã Thanh đáp. Đôi mắt thất thần.
- Lạnh quá nên điên luôn rồi sao? – Hoàng Nam chau mày, cậu nghiêng đầu qua nghiêng đầu lại nhìn Nhã Thanh rồi bỏ xuống lầu.
Nhã Thanh khụy xuống sàn. Đôi chân không còn một chút sức lực.
- Con bé đó trông quen quá! Mình đã gặp ở đâu rồi nhỉ? – Hoàng Nam lầm bầm trên đường đi về phòng.
Vừa đóng cửa phòng, Hoàng Nam đã thấy một cái túi màu trắng trên giường mình. Hoàng Nam lấy cái áo trong túi ra. Nó màu nâu đất. Khiểu dáng rất đơn giản như rất đẹp. Hoàng Nam cởi chiếc áo da đen đang mặc trên người và mặc chiếc áo mới vào. Cậu đến trước gương xăm xoi (điệu nể)
Hoàng Nam đến gần chạm tay vào mặt kính gương lạnh toát.
- Bảo Nam à! Em thấy đẹp chứ? – Hoàng Nam nói với hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.
Bảo Nam là người em trai sinh đôi của Hoàng Nam. Hai người giống nhau như đúc nhưng tính cách thì hoàn toàn trái ngược. Hoàng Nam mạnh mẽ và lạnh lùng bao nhiêu thì Bảo Nam yếu đuối và tình cảm bấy nhiêu. Hoàng Nam luôn cảm thấy giống như mình đang soi gương mỗi khi nhìn thấy Bảo Nam. Thế nhưng hai người họ chỉ có thể gặp nhau vào mỗi mùa hè khi một trong hai đến chỗ của người kia vì ba mẹ hai người đã li hôn. Hoàng Nam theo mẹ lên Đà Lạt sống, còn Bảo Nam ở lại Sài Gòn với ba. Dù vậy hai anh em ngày nào cũng phải nói chuyện điện thoại, nhắn tin hoặc chat với nhau. Nếu không cả hai sẽ phát điên lên vì nhớ nhau. Hoàng Nam và Bảo Nam đều tin họ là của nhau ngay từ khi trong bụng mẹ.
Nhưng một năm trước Bảo Nam đã tự tử chết vì một cô gái.
- Khoan đã! Con nhỏ hồi nãy – Hoàng Nam chợt nhớ ra điều gì đó.
Hoàng Nam lao nhanh đến chỗ cái laptop của mình. Nhanh chóng truy cập vào mail. Trong đó chứa đầu những e-mail của Bảo Nam mà Hoàng Nam không bao giờ xóa.
Mắt Hoàng Nam mở to hết cỡ khi nhìn vào những bức ảnh của Bảo Nam gửi cho cậu. Những đường gân máu trong mắt Hoàng Nam nổi đỏ trông rất đang sợ. Hai tay cậu nắm chặt, gân guốc và cơ bắp của “dân thể thao” nổi hết lên. Đó là những bức ảnh Bảo Nam chụp cùng một cô gái.
- Là cô ta – Hoàng Nam nghiến răng.
- Anh à, em yêu rồi. Cô ấy rất tuyệt. Cô ấy tên Hoàng Nhã Thanh anh ạ. Tên hay lắm phải không anh? Ở bên cô ấy em rất hạnh phúc…
- Anh à, đây là hình hôm nay bọn em chụp khi công viên nước. Em muốn cho anh xem đầu tiên. Anh thấy cô ấy đẹp không anh?
- Anh à, trong lòng em anh và cô ấy đều đứng nhất. Em yêu hai người bằng nhau!
- …….
- Anh ơi! Em đau quá! Cô ấy không cần em nữa.
- Anh ơi! Cô ấy không muốn gặp em. Đã hơn một tuần cô ấy tránh mặt em. Em nhớ cô ấy quá!
- Anh ơi. Em không thể sống mà không có cô ấy. Em xin lỗi anh!
Hoàng Nam nhớ lại những tin nhắn hạnh phúc của Bảo Nam, cho đến những tin nhắn đau lòng. Và cả tin nhắn cuối cùng Bảo Nam gửi cho cậu trước khi ra đi.
- Là tại cô! Chính cô đã giết Bảo Nam của tôi. Chính cô đã làm tôi mất Bảo Nam. Tôi đã định để yên cho cô. Thế mà giờ cô lại xuất hiện trong nhà tôi sao? – Hoàng Nam nghiến răng.
Nhã Thanh thức dậy sau giấc ngủ chập chờn những ác mộng.
- Là mơ sao? Mình mơ thấy cậu ấy sao? – Nhã Thanh đập nhẹ lòng bàn tay trái vô chán.
Đôi mắt đang nhắm tịt mở to khi nhìn thấy chiếc mền màu xám đang đáp trên người.
- Không phải mơ. Chiếc mền đang còn ở đây. Nhưng… không lẽ mình bị hoa mắt. Mình đâu có say. Sao lại nhìn nhầm con cô Dung thành cậu ấy chứ – Nhã Thanh lầm bầm rồi bước ra khỏi giường một cách nặng nề. Cô lững thững đi vô trong phòng tắm để làm vệ sinh cá nhân.
Hôm nay Nhã Thanh bắt đầu đi học nhưng vì chưa có đồng phục nên cô mặc quần kaki đen và áo sơ mi trắng bên trong chiếc áo ấm đen hôm qua cô mới mua. Nhã Thanh không thích màu đen, nhưng với thời tiết lạnh thế này, đồ màu đen là giữ ấm tốt nhất. Chọn cho mình đôi giày bata trắng đen, Nhã Thanh nhắm mình trong gương.
Chiếc áo ấm đen đang che đi chiếc áo sơ mi trắng. Chỉ để lộ phần cổ áo vì Nhã Thanh không có thói quen kéo hết khóa áo khoác.
- Tuyết đen? – Hai từ đó lại bất giác vụt ra từ miệng Nhã Thanh.
- Từ khi có trí khôn, tôi luôn có cảm giác rất lạ khi nghĩ về tuyết. Tại sao từ trên trời lại vừa có mưa rơi xuống, lại vừa có tuyết rơi xuống?
- Người ta nói mưa là nước mắt của thượng đế. Vậy còn tuyết? Phải chăng nó là những giọt nước mắt bị kìm nén đến nỗi đóng băng? Người ta có thể nghe thấy tiếng mưa rơi nhưng không thể nghe thấy tiếng tuyết rơi, cũng như người ta có thể khóc vì những nỗi đau nhỏ nhưng lại không thể khóc trước những nỗi đau quá lớn.
- Không! Tuyết không thể là nước mắt được. Nó phải là nụ cười của thiên thần nên mới có thể thuần khiết như vậy.
- Là nụ cười thiên thần tặng cho con người trong mùa đông lạnh lẽo, để mọi người xích lại gần nhau hơn. Để tâm hồn mọi người đẹp hơn. Phải! Vì vậy mà những bông tuyết nhỏ bé kia lại có thể mạnh mẽ thực hiện một cuộc hành trình dài từ trời xuống.
- Tôi đã ước mình được là một bông tuyết. Thực hiện sứ mệnh cao đẹp một cách âm thầm và đến khi ra đi cũng một cách âm thầm. Thế nhưng. Những gì tôi mang đến cho thế giới này chỉ là sự chết chóc.
Nhã Thanh cười. Nụ cười chế nhạo chính bản thân mình.
Nhã Thanh ra khỏi phòng. Vai đeo chiếc cặp da. Tay cầm quyển sổ hộ khẩu và chứng minh photo để mang xuống cho bà Dung.
- Cháu chào cô! – Nhã Thanh đi vào nhà bếp, vui vẻ chào bà Dung.
- Hôm qua cháu ngủ ngon không? Có lạ giường không?
- Dạ không ạ. Nhưng trời lạnh quá, cháu còn chưa quen.
- Hôm qua cô bảo con trai cô mang mền lên cho cháu, nó có mang không? – Bà Dung chau mày.
- Dạ có ạ. Nhờ vậy mà cháu đỡ lạnh – Nhã Thanh xoa xoa đầu.
- Thật không hiểu mắt mũi mình thế nào mà nhìn nhầm con trai cô Dung ra cậu ấy nhỉ? Thật tình! – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Ngồi xuống ăn sáng đi cháu! – Bà Dung nói.
- Dạ cháu không quen ăn vào buổi sáng. À, cái này cháu để trên bàn nha cô – Nhã Thanh búng vào quyển sổ hộ khẩu photo.
- Ừ, cháu để trên bàn đi! Nhưng cháu phải ăn cái gì đi chứ. Bỏ bữa sáng không tốt đâu.
- Nếu có sữa tươi thì cháu uống một chút là được rồi.
- Ở trong tủ lạnh có đó. Để cô lấy cho cháu.
- Dạ thôi. Để cháu tự lấy cũng được – Nhã Thanh chộp lấy cái ly thủy tinh trên bàn ăn và tiến về phía tủ lạnh. Nhã Thanh đang loay hoay đổ sữa từ trong hộp dung tích 1l ra ly.
- Con chào mẹ! – Hoàng Nam đi vào.
- Cháu chào cô! – Theo sau đó là Cát Tường.
- Hai đứa ngồi xuống ăn sáng đi! – Bà Dung nói.
Nhã Thanh đóng cửa tủ lạnh. Quay người lại.
- Xoảng! – Ly sữa trong tay Nhã Thanh rơi xuống đất. Bắn tung téo ra sàn. Trước mắt cô là khuôn mặt giống y đúc khuôn mặt người con trai đã chết vì cô.
Nhã Thanh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt ngạc nhiên vô cùng trong khi Hoàng Nam nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ.
- Sao vậy cháu? – Bà Dung giật mình khi nghe tiếng chiếc li vỡ.
- Cháu… cháu xin lỗi. Để cháu dọn ạ! – Nhã Thanh ngồi xuống bên vũng sữa lênh láng trên sàn nhà. Cô đang hành động như một cái máy. Đôi mắt trống rỗng.
- Để cô đi lấy khăn lau. Cháu đừng chạm tay vào mảnh thủy tinh đấy – Bà Dung dặn dò Nhã Thanh nhưng hình như Nhã Thanh không nghe thấy. Nhã Thanh bắt đầu nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ dưới sàn và bỏ qua tay bên kia. Đầu cô cúi gằm. Cô cảm thấy gáy mình lạnh toát.
- Mẹ à, mẹ có nhớ Bảo Nam của chúng ta đã chết như thế nào không? – Hoàng Nam hỏi khi bà Dung trở lại với cây lau nhà trên tay.
- Sao tự nhiên con lại nhắc chuyện này? – Bà Dung ngạc nhiên vô cùng nhìn con trai. Bà đã luôn cảm thấy có lỗi khi chia cắt hai đứa trẻ sinh đôi. Và bà càng cảm thấy có lỗi với Hoàng Nam hơn khi Bảo Nam chết.
- Bảo Nam của con vì bị một cô gái bỏ rơi nên mới tự tử chết đấy mẹ ạ – Hoàng Nam nói. Đôi mắt vô hồn.
- Con đang nói gì vậy? – Hai mắt bà Dung mở to. Bà không hề biết lí do vì sao con mình tự tử. Chỉ biết đứa con trai tội nghiệp của bà đã cắt đứt mạch máu để kết thúc cuộc sống của chính mình.
Bà Dung chuẩn bị bật khóc thì hình ảnh đập vào mắt bà còn kinh khủng hơn điều bà vừa nghe.
- Trời ơi! Nhã Thanh! Cháu làm gì vậy? – Bà Dung lao đến bên Nhã Thanh.
Hai tay Nhã Thanh đang siết chặt. Bàn tay trái nắm những mảnh thủy tinh đang nhỏ máu. Máu chảy rất nhiều. Nhỏ giọt xuống sàn nhà liên tục.
- Nhã Thanh! Cháu có nghe cô nói không? Mau bỏ những mảnh thủy tinh đó ra! Mau lên – Bà Dung hét lên trong khi Nhã Thanh hoàn toàn không còn chút ý thức gì.
- Mẹ để con – Hoàng Nam nói rồi đến ngồi xổm đối diện Nhã Thanh. Nhìn thẳng vào đôi mắt man dại của cô.
Hoàng Nam áp lòng bàn tay phải lên má Nhã Thanh. Hành động của cậu làm bà Dung hơi ngạc nhiên trong khi Cát Tường tức sôi máu.
- Cậu ấy đang làm gì vậy? – Cát Tường trừng mắt nhìn hành động của Hoàng Nam.
- Nhã Thanh à! Nghe tớ! Mau bỏ những mảnh vỡ đó ra đi nào! Tớ rất sợ máu. Cậu biết mà (Bảo Nam mới là người sợ máu) – Hoàng Nam nói bằng giọng dịu dàng. Nhưng bên trong giọng nói ấy giấu diếm một sự hả hê.
Nhã Thanh đưa đôi mắt trống rỗng nhìn Hoàng Nam rồi từ từ buông lỏng tay.
- Mẹ giúp con dọn dẹp chỗ này nhé! Con đưa Nhã Thanh vô phòng sát trùng vết thương (vì là dân thể thao, thường xuyên bị thương nên trong phòng Hoàng Nam luôn có sẵn một số dụng cụ y tế và thuốc sát trùng)
- Ừ, con mau đưa Nhã Thanh đi đi! – Bà Dung hối thúc.
- Cái gì? Con đó là cái gì chứ? Mình còn chưa được vô phòng Hoàng Nam thế mà nó mới đến mà có thể như thế sao? Con nhỏ đáng ghét! – Cát Tường nhìn theo. Ánh mắt tức giận.
Hoàng Nam dẫn Nhã Thanh vô phòng và khóa trái cửa.
- Ngồi xuống giường! – Hoàng Nam ra lệnh bằng giọng lạnh băng và Nhã Thanh làm theo như cái máy.
Hoàng Nam mang hộp thuốc tới và ngồi xuống cạnh Nhã Thanh. Cậu nắm chặt cổ tay bàn tay bị thương của Nhã Thanh và đổ hết chai oxi già lên đó.
- Aaaaaa!!!! – Nhã Thanh nghiến răng.
- Đau không? – Hoàng Nam hỏi nhưng không có vẻ gì là đang hỏi thăm.
- So với nỗi đau khi cắt mạch máu tự tử thì như thế này chưa là gì đâu – Hoàng Nam nắm lấy bàn tay bị thương của Nhã Thanh và bóp mạnh. Tay kia giữ chặt cổ Nhã Thanh và nhìn soáy vào mắt cô.
- Aaaaaa!!!!!! – Nhã Thanh đau đớn đến bất khóc.
- Cậu có biết tôi là ai không? Tôi là người anh sinh đôi của Bảo Nam, người đã vì cô mà chết đấy. Còn người phụ nữ vừa bàng hoàng lo lắng cho cô chính là mẹ của người bị cô hại chết. Đồ sát nhân! – Hoàng Nam gằn giọng.
Đôi mắt Nhã Thanh trở nên bi thương hơn bao giờ hết. Cô nhìn Hoàng Nam bằng ánh mắt xót xa và đau đớn.
Đau đớn không phải vì những lời nói của Hoàng Nam. Mà đau đớn khì gương mặt của Bảo Nam đang hiện lên ngay trước mắt cô. Cô rất muốn chạm tay vào gương mặt đó. Đôi mắt Nhã Thanh da diết và khắc khoải như bị mất đi một thứ gì đó vô giá. Hoàng Nam thật sự bối rối trước đôi mắt trong như nước hồ thu này.
- Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt giả dối đó! – Hoàng Nam nói và đẩy mạnh Nhã Thanh ra.
- Tự mình băng bó vết thương đi! – Hoàng Nam lại ra lệnh.
Hoàng Nam vẫn ngồi đợi bên cạnh vì nếu bỏ ra ngoài, cậu sẽ không biết ăn nói với mẹ mình thế nào.
Tay phải của Nhã Thanh run rẩy cầm miếng băng gạc đặt lên lòng bàn tay trái.
- Mất thời gian quá! – Hoàng Nam cáu gắt rồi kéo mạnh tay trái của Nhã Thanh về phía mình. Hoàng Nam kiểm tra xem có mảnh thủy tinh nào còn gim lại trên tay không và khi đã gắp hết những mảnh vỡ ra, cậu dùng bông sát trùng cho Nhã Thanh rồi băng lại cẩn thận.
- Mình làm như thế này vì không muốn mẹ phải lo lắng cho cô ta thôi – Hoàng Nam nghĩ thầm.

Chap 3:

Khi vừa chạm xuống đất tuyết lập tức tan chảy…
Tuyết mang sứ mệnh đem mọi người xích lại gần nhau nên nó phải lạnh. Vì vậy mà người ta chỉ muốn nhìn ngắm nó chứ chẳng ai muốn làm bạn với nó. Những bông tuyết thật cô đơn!
Hoa tuyết đẹp để tâm hồn con người đẹp hơn khi thấy nó…
Hoa tuyết trông cứng cáp để người khác không thể nhìn thấy sự cô đơn của nó. Họ không biết chính bản thân nó cũng cảm thấy lạnh…
Hoa tuyết tan chảy lặng lẽ để không ai phải đau lòng vì nó. Nhưng sự thật là vì không ai níu giữ nó để nó tồn tại mãi mãi. Khi mùa đông giá lạnh qua đi. Con người trào đón mùa xuân ấm áp hạnh phúc. Chẳng ai nhớ đến những bông tuyết lạnh lẽo. Vì thế mà tuyết phải tan đi trong lặng lẽ…

__________________

Trường Huyền Thoại
Nhã Thanh đến trường và đi lên văn phòng để nhận giấy giới hiệu vào lớp. Nhã Thanh được xếp và lớp 12a3.
Đây là trường tư nhân nhưng lại có điểm chuẩn cao nhất Đà Lạt. Số học sinh cũng rất ít, mỗi khối chỉ có 5 lớp.
Dãy lầu chính giữa là dãy phòng học. Khối 10 ở tầng trệt, khối 11 ở lầu 2, còn khối 12 ở lầu 3. Sân thượng có 1 nhà kho bỏ trống chiếm 1/5 kích thước sân thượng. Nhà kho đó trở thành điểm hẹn hò của các cặp trong trường ^^ Phía sau dãy nhà này là khu ký túc xá nữ cho những học sinh nội trú.
Tầng trệt của dãy nhà phía Đông là khu tủ để đồ và phòng thay đồ. Tầng 2 có 2 phòng thi đấu đa năng. Thi cầu lông, bóng rổ, bóng bàn, bóng đá mini… Và nó được dùng làm phòng học thể dục khi có tiết học liên quan đến những môn thể thao vừa kể trên. Học lý thuyết cũng học ở đây. Chỉ khi nào có tiết chạy bền, chạy tiếp sức hoặc chạy cự ly ngắn, nhảy xa, nhảy hố cát thì mới ra sân thể thao ngoài trời ở phía sau khu nhà này. Lầu 3 của khu nhà này là 5 phòng thí nghiệm. Sân thượng có 1 kho dụng cụ thể thao chiếm 1/5 kích thước sân thượng.
Tầng trệt của dãy nhà phía Tây là canteen chiếm diện tích bằng 4 phòng học. Bên cạnh là phòng y tế có kích thước bằng 1 phòng học. Lầu 2 là 5 phòng thực hành máy tính. Lầu 3 là 5 phòng máy chiếu. Nhà kho trên sân thượng là nơi tụ tập đánh nhau. Phía sau dãy nhà này là khu ký túc xá nam.
Còn 1 dãy lầu có kiến trúc riêng biệt gồm có văn phòng, phòng giám thị, phòng hội đồng ở tầng 1. Thư viện ở tầng 2. Tầng ba là nơi lưu trữ hồ sơ học sinh và các thiết bị giảng dạy.
Nhã Thanh đã đến trước cửa lớp 12a3. Đó là phòng học chính giữa của tầng lầu này.
Nhã Thanh không đẹp đến mức nổi bật nhưng cô thật sự làm các học sinh khác chú ý vì đồng phục nữ của trường là váy đen và áo somi trắng mặc bên trong áo vest cùng màu với váy, vớ dài màu đen. Nhưng cô đang mặc quần kaki đen.
Nhã Thanh vào lớp và chọn chiếc bàn bên cạnh cửa sổ. Bàn trong lớp là bàn đôi, Nhã Thanh chọn chỗ ngồi phía trong. (tự nhiên thấy sợ, chưa biết chỗ của ai mà dám lon ton ngồi vào)
Chuông vào lớp vang lên và các học sinh kéo nhau vào lớp.
- Cậu ta là học sinh mới sao? – Nữ sinh 1 nói.
- Sao cậu ta dám ngồi vào chỗ đó? – Nữ sinh 2 nói.
- Chắc cậu ta không biết đó là chỗ của ai – Nam sinh 1 chen vào.
- Có nên đến nói cho cậu ta biết không nhỉ? – Nam sinh 2 nói.
- Cậu ở yên đây đi! Kệ cậu ta – Nữ sinh 3 ngăn cản.
Mọi người đang bàn tán xôn xao thì giáo viên chủ nhiệm vào lớp. Cả lớp đứng lên chào.
- Các em, hôm nay chúng ta có học sinh mới. Bạn ấy tên là Hoàng Nhã Thanh. Các em làm quen nhé! – Nhã Thanh đứng lên khi nghe cô nhắc đến tên mình.
- Nhã Thanh! Cô nghĩ em không nên ngồi ở đó – Cô giáo nói.
- Dạ? – Nhã Thanh còn chưa nghe rõ câu nói của cô chủ nhiệm.
- Rầm!!! – Cánh cửa phòng học bị đạp tung. Một nam sinh bước vào. Hai tay xỏ túi quần ngông nghênh đi vô mà chẳng thèm chào cô giáo. Cậu ta có chiều cao khá lí tưởng. Nước da trắng hồng. Khuôn mặt gọn, đôi mắt màu nâu vàng khác hẳn màu mắt của người Việt Nam. Mái tóc nhuộm màu nâu nhạt bồng bềnh như mây. Đẹp! Cậu ta rất đẹp. Bộ đồng phục học sinh bình thường khi cậu ta mặc vào trông đẹp hơn hẳn. Cậu ta tiến lại chỗ Nhã Thanh đang đứng.
- Con nhãi nào đây? – Cậu ta hỏi bằng giọng rất xấc.
- Tớ là Hoàng Nhã Thanh, học sinh mới – Nhã Thanh trả lời rồi cười thân thiện.
- Học sinh mới à? Xem ra cần được dạy dỗ. Biến ra khỏi chỗ của tao khi tao còn nói bằng miệng (không nói bằng miệng thì cậu ta định dùng gì để nói nhỉ)!
- Hả? – Nhã Thanh hơi bất ngờ vì câu nói của nam sinh kia.
- Việt Lĩnh à, em… cho bạn… ngồi cùng… nhé! – Thề là cô giáo hối hận ngay lập tức khi vừa nói ra câu đó.
Việt Lĩnh (tức nam sinh ngang tàng vừa rồi) quay lên nhìn cô giáo chủ nhiệm bằng đôi mắt sắc lạnh.
- Nhã Thanh này, em qua chỗ trống bên cạnh Phụng ngồi đi! – Cô giáo nói và chỉ tay về phía một nữ sinh có mái tóc dài để xõa. Tóc mái ngố. Đeo kính nobita tròng màu nâu. Đúng là quái đản.
- Bàn có 2 chỗ mà. Tờ ngồi đây không được sao? – Nhã Thanh thật sự muốn ngồi bên cạnh cửa sổ.
Cả lớp nín thở trờ đợi con giận dữ của Việt Lĩnh.
- Được! Vậy thì ngồi đấy đi! – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh cười, nụ cười khó hiểu.
Tất cả các học sinh trong lớp và cả cô giáo chủ nhiệm đều bất ngờ.
Nhã Thanh ngồi thẫn thờ cả buổi học, không chép bài cũng chẳng nghe giảng. Những lời nói của Hoàng Nam hồi sáng cứ vang lên bên tai cô.
- Kẻ sát nhân? Phải rồi. Tôi đúng là kẻ sát nhân. Chính tôi đã hại chết Bảo Nam và cả Uyển Thy nữa. Đáng ra tôi phải bị bắt ở tù mới đúng chứ.
- Ngay cả chết theo họ tôi cũng không có tư cách đó.
- Tôi thật sự không có cách nào để đối diện với cô Dung. Cô ấy quá tốt với tôi. Sáng nay cô ấy đã rất lo lắng cho tôi. Còn đưa tôi đến trường. Nếu cô ấy biết tôi chính là kẻ gây ra cái chết của con trai cô ấy thì liệu cô ấy có còn nhìn tôi bằng đôi mắt hiền hậu ấy không?
- Tôi phải làm sao đây? Hay tôi nên rời khỏi đó?
- Không! Không được. Tôi đã gây ra lỗi lầm với Bảo Nam, tôi đáng bị trừng trị như vậy. Tôi sẽ ở đó cho đến khi Hoàng Nam chút hết cơn giận. Sự trừng phạt đó còn quá nhẹ đối với một đứa như tôi.
- Đôi mắt ấy sao lại bi thương đến như vậy chứ? – Thật ra nãy giờ Việt Lĩnh đang quan sát Nhã Thanh. Cậu ta đang gục đầu xuống bàn như đang ngủ nhưng thật ra đang hé mắt qua khe hở ở cánh tay nhìn Nhã Thanh (ngủ cả buổi đã rồi, đang tiết 5 rồi mà)
- Một đôi mắt buồn và rất đẹp. Bi thương nhưng trong sáng. Nếu có thể, tôi muốn đôi mắt kia nhìn tôi cười dù chỉ một lần – Việt Lĩnh nghĩ thầm. Cậu hoàn toàn bị ánh mắt buồn của Nhã Thanh làm mụ mẫm đầu óc.
- Chết tiệt! Mình vừa nghĩ cái gì thế này? Để cậu ta ngồi đây là để hành hạ cậu ta cho đỡ chán chứ đâu phải như thế này – Việt Lĩnh giật mình.
- Rầm! Chết tiệt! Bực quá! – Việt Lĩnh đập bàn quát.
- Việt Lĩnh à… ai làm… em giận vậy? – Thầy giáo bộ môn lắp bắp (đang là tiết hình học)
- Cậu ta – Việt Lĩnh chỉ vô Nhã Thanh.
Nhã Thanh ngơ ngác nhìn Việt Lĩnh. Cô nhớ là mình đâu có làm gì cậu ta.
- Em học sinh mới . Em ra khỏi lớp cho tôi! – Thầy giáo hình học đuổi Nhã Thanh luôn mà không thèm hỏi han gì.
- Em có làm gì đâu ạ – Nhã Thanh nói.
- Tôi nói em ra khỏi lớp cho tôi. Em còn đôi co nữa thì từ nay khỏi vào lớp tiết của tôi luôn! – Thầy hình học quát. Thật ra ổng cũng biết thừa Nhã Thanh bị oan nên ổng chỉ đuổi Nhã Thanh ra ngoài mà không phạt hay ghi tên vô sổ đầu bài. Biết làm sao được. Nếu ổng không đuổi Nhã Thanh ra ngoài thì người bị đuổi cổ khỏi trường sẽ là ổng. Không ai biết quan hệ giữa Việt Lĩnh và thầy hiệu trưởng là như thế nào. Chỉ biết Việt Lĩnh muốn đuổi ai thì người đó sẽ phải quấn gói khỏi trường Huyền Thoại. Dù là thầy cô hay học sinh.
- Dạ vâng – Nhã Thanh ấm ức đi ra ngoài.
Mấy học sinh khác cũng mong “được” đuổi ra ngoài chết đi được ấy chứ. Vì tiết hình học quá buồn ngủ.
- Cái gì thế này? Cậu ta điên sao? Mình làm gì cậu ta chứ – Nhã Thanh lầm bầm.
- Giờ mình biết đi đâu đây chứ – Mặt Nhã Thanh méo mó.
Nhã Thanh cứ lang thang trong trường. Cuối cùng cô chọn nguồi xuống dưới tán một cây cổ thụ râm mát. Bãi cỏ cô đang ngồi xanh mướt và rất sạch sẽ. Nhã Thanh ngồi xuống dựa lưng vào gốc cây. Gió khẽ thổi làm những chiếc lá vàng rơi xuống. Nhã Thanh ngửa lòng bàn tay ra hấng những chiếc lá rơi.
- Giống như tuyết rơi vậy – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Khi vừa chạm xuống đất tuyết lập tức tan chảy…
- Tuyết mang sứ mệnh đem mọi người xích lại gần nhau nên nó phải lạnh. Vì vậy mà người ta chỉ muốn nhìn ngắm nó chứ chẳng ai muốn làm bạn với nó. Những bông tuyết thật cô đơn!
- Hoa tuyết đẹp để tâm hồn con người đẹp hơn khi thấy nó…
- Hoa tuyết trông cứng cáp để người khác không thể nhìn thấy sự cô đơn của nó. Họ không biết chính bản thân nó cũng cảm thấy lạnh…
- Hoa tuyết tan chảy lặng lẽ để không ai phải đau lòng vì nó. Nhưng sự thật là vì không ai níu giữ nó để nó tồn tại mãi mãi. Khi mùa đông giá lạnh qua đi. Con người trào đón mùa xuân ấm áp hạnh phúc. Chẳng ai nhớ đến những bông tuyết lạnh lẽo. Vì thế mà tuyết phải tan đi trong lặng lẽ…
Điện thoại Nhã Thanh rung. Có tin nhắn.
- Em gái à, hôm nay có hàng mới đấy. Đảm bảo đỉnh. Em lấy không? Còn có 20 con thôi đấy.
Nhã Thanh đanh mặt lại. Rồi sau đó là một nụ cười nửa miệng như đang chế giễu. Phải! Nhã Thanh đang chế diễu chính mình.
- Đó chính là thế giới của tôi. Thế giới mà tôi thuộc về. Một con quỷ thì nên ở địa ngục. Quỷ thì không được phép mơ tưởng đến thiên đàng.
- Để cho em 10 con. Em sẽ gửi tiền trước cho anh – Ngón tay cái của Nhã Thanh lướt nhanh trên bàn phím điện thoại.
- Oke em – Tin nhắn trả lời của người kia.
Nhã Thanh nhanh tay xóa 2 tin nhắn vừa rồi khỏi hộp thư đến. Nhã Thanh luôn xóa mỗi khi đọc xong tin nhắn. Hộp thư đến của cô chỉ lưu những tin nhắn của Bảo Nam.
Không hiểu tại sao Nhã Thanh lại muốn đọc lại những tin nhắn mà Bảo Nam đã gửi cho mình. Cô chưa bao giờ như thế này. Dù lưu lại nhưng cô chưa bao giờ đọc lại. Có lẽ vì gặp lại hình hài quen thuộc nên làm tâm trạng Nhã Thanh không ổn định.
- Nhã Thanh à, cậu đừng như vậy! Tớ làm gì sai thì cậu phải nói chứ. Sao đột nhiên lại chia tay chứ?
- Nhã Thanh à, cậu gặp tớ 1 lát được không? Tớ nhớ cậu lắm!
- Nhã Thanh à, nghe điện thoại đi! Tớ muốn nghe thấy giọng nói của cậu. Một câu thôi cũng được.
- Cậu gặp tớ đi Nhã Thanh. Tớ hứa sẽ không níu kéo cậu đâu. Chỉ cần cho tớ nhìn thấy cậu thôi.
- Tớ muốn ở bên cậu mãi mãi Nhã Thanh ạ. Nếu tớ chết đi linh hồn tớ có thể ở bên cậu mãi mãi rồi.
Nhã Thanh ghì chặt cái điện thoại lên ngực. Trái tim cô đang tê buốt.
- Đồ ngốc! Bây giờ linh hồn cậu có ở bên tớ không? – Nhã Thanh thì thào.
Một chiếc lá rơi xuống vướng trên tóc Nhã Thanh. Nó nằm lại trên đó rồi từ từ tuột khỏi mái tóc đen để xõa của cô. Chiếc lá tuột xuống như có một bàn tay đang vuốt nó xuống khỏi tóc Nhã Thanh. Nhưng Nhã Thanh không hay biết gì về điều đó.
Nhã Thanh khóc. Bản thân cô không biết đó là những giọt nước mắt xám hối hay luyến tiếc nữa. Một cơn gió thổi qua. Gió không hề lạnh nhưng làm những giọt nước mắt của Nhã Thanh khô ngay lập tức. Giống như một bàn tay đang lau nước mắt cho cô.
Có lẽ đó chính là Bảo Nam.
- Tìm mãi mới thấy – Việt Lĩnh từ phía sau đi đến làm Nhã Thanh giật mình.
Nhã Thanh nhanh chóng lau những giọt nước mắt còn đọng lại trên những sợi lông mi dài.
- Cậu… cậu khóc sao? – Việt Lĩnh bối rối. Cậu không phải người sợ nước mắt phụ nữ nhưng khi nhìn thấy Nhã Thanh khóc tự dưng Việt Lĩnh thấy bối rối. Đúng hơn là rối bời.
- Có chuyện gì à? – Việt Lĩnh ngồi xuống bên cạnh Nhã Thanh.
- Vì bị ai kia đổ oan nên tôi tức quá phát khóc đấy – Nhã Thanh nói.
- Ai? Đứa nào là gì cậu? – Việt Lĩnh nổi giận. Cậu cũng chẳng hiểu vì sao cậu nổi giận nữa.
- Tên xấu xa nào đang yên đang lành làm thầy hình học đuổi tôi ra khỏi lớp? – Nhã Thanh nheo mắt nhìn Việt Lĩnh.
- Cậu xỏ tôi sao? – Việt Lĩnh cáu.
- Cậu xỏ tôi thì có. Tôi làm gì cậu mà cậu kiếm chuyện với tôi kiểu đó? – Nhã Thanh cãi.
- Tại trong lớp buồn quá không có chuyện gì làm – Việt Lĩnh xoa đầu cười hì hì.
- Cái gì? – Nhã Thanh há hốc miệng để khí nóng toát ra trước khi cháy hết tóc trên đầu.
- Mà có vậy mà cũng khóc sao? Mít ướt vừa thôi chứ! – Việt Lĩnh châm chọc.
- Kệ tôi! Mà cậu ở đây làm gì? Cũng bị đuổi à? – Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh nghi hoặc.
- Ai bị đuổi chứ. Trong lớp chán quá nên đi ra ngoài. Mà xem ra ngoài này cũng chán nữa.
- Thấy cậu tôi cũng chán nè. Đi giùm đi! – Nhã Thanh xua tay.
- Cái gì? Cậu ăn nói với tôi thế hả? Con nhóc không hiểu chuyện này! – Việt Lĩnh gõ vào đầu Nhã Thanh một cái rõ đau.
- Cậu mới là thằng nhóc không hiểu chuyện đấy – Nhã Thanh gõ lại một cái đau gấp đôi.
- Cậu dám! Cậu biết tôi là ai không hả? – Việt Lĩnh lớn tiếng nhưng không có vẻ gì là giận dữ.
- Biết. Một kẻ thần kinh không bình thường hơn nữa còn mắc chứng bệnh ăn no rửng mỡ.
Cứ thế Nhã Thanh với Việt Lĩnh đấu khẩu qua lại. Không hiểu sao Việt Lĩnh lại gần gũi với một học sinh mới như Nhã Thanh trong khi suốt ngày Việt Lĩnh vẫn nói “Con gái đều là một lũ phiền phức, rắc rối”. Còn Nhã Thanh, một người có xu hướng hướng nội lại dễ thân với một người con trai lạ.
Nhã Thanh không hề biết có một người đang quan sát cô, đôi mắt tóe lửa. Đó là Hoàng Nam. Cậu đang đứng trên lầu 2 dãy nhà phía Đông nhìn xuống. Hoàng Nam vừa học thể dục xong. Tiết thể dục được nghỉ sớm 10 phút.
- Đồ con gái bấy bá! Mới đến mà đã mồi chài trai rồi sao? Cô lại định chơi đùa rồi vứt bỏ như đã làm với em trai tôi sao? Nhưng xem ra lần này cô chọn sai đối tượng rồi. Quỷ Vương không phải là người để cô đùa đâu.
Chap 4:

Trên đời này có thật sự có Chúa Trời không nhỉ? Nếu tôi tin thì linh hồn tôi sẽ được cứu rỗi chứ?
Nhưng suy cho cùng thì Chúa Trời cũng không hề có cánh trong khi quỷ dữ thì có cánh đó thôi.

________

Nhã Thanh đã đứng trước cổng “Thiên thần” gần 1 tiếng đồng hồ rồi. Cô không dám vô nhà vì không biết phải đối diện với bà Dung như thế nào. Cô thấy hổ thẹn trước ánh mắt quan tâm của bà ấy dành cho cô.
Cuối cùng Nhã Thanh cũng đi vào nhà. Vì cô đâu thể cứ đứng mãi bên ngoài chứ.
Trong nhà rất yên tĩnh. Nhã Thanh bước từng bước nhẹ nhàng lên cầu thang. Điệu bộ cứ y như ăn trộm.
Phòng khách không có ai. Nhã Thanh rón rén đi vô nhà bếp cũng không thấy ai. Chỉ thấy trên bàn có một mẩu giấy.
- Hoàng Nam, thiết kế tòa nhà thương mại ở Hồng Kông có chút sự cố. Mẹ phải qua đó gấp. Con ở nhà nhớ tự chăm sóc bản thân nhé. Các con chịu khó ra ngoài ăn nhé!
- Cô đi rồi sao? – Nhã Thanh lẩm bẩm, đặt tờ giấy xuống bàn, Nhã Thanh lững thững đi về phòng. Nhưng trước khi về phòng Nhã Thanh còn đến trước “Tuyết đen” đứng đăm chiêu nhìn ngắm bức tranh.
- Những chiếc lông vũ này giống như lông từ đôi cánh của quỷ vậy. Nó che hết “nụ cười của thiên thần” rồi.
- Có thật là dù thế nào thì tuyết vẫn thuần khiến không?
- Rốt cuộc tại sao tôi lại luôn cảm thấy lòng mình bâng khuâng mỗi khi nhìn bức tranh này chứ?
- Rốt cuộc quyết định rời khỏi nhà, rời khỏi ông và đến một nơi lạ lẫm này là đúng hay sai?
- Liệu có phải là sự sắp xếp của Chúa Trời nên tôi mới gặp người anh trai sinh đôi của cậu ấy, trong số tám mươi mấy triệu người không?
- Chúa trời cũng muốn tôi đền tội sao?
- Trên đời này có thật sự có Chúa Trời không nhỉ? Nếu tôi tin thì linh hồn tôi sẽ được cứu rỗi chứ?
- Nhưng suy cho cùng thì Chúa Trời cũng không hề có cánh trong khi quỷ dữ thì có cánh đó thôi.
Thả mình xuống giường Nhã Thanh nhắm nghiền hai mắt. Ngày hôm nay đối với Nhã Thanh quá mệt mỏi. Cơ thể thì không mệt mỏi gì nhưng tinh thần thì rã rời.
Sân thượng trường Anh Vũ (trường cấp 3 lớn nhất tp HCM)
- Chát! – Một cô gái gương mặt đầm đìa nước mắt thẳng tay tát vào mặt Nhã Thanh.
- Trả Bảo Nam cho tớ! Tại cậu mà cậu ấy ra nông nỗi như thế. Trả Bảo Nam cho tớ – Cô gái ấy ghì chặt hai vai của Nhã Thanh, lay liên tục.
- Uyển Thy, cậu…
- Phải, tớ yêu Bảo Nam nhưng cậu ấy lại yêu cậu… Tớ đã nghĩ… nếu là cậu thì sẽ không sao… Nếu người Bảo Nam yêu là cậu… thì tớ sẽ chúc phúc cho hai người… Nhưng sao cậu… có thể… mang tình cảm của Bảo Nam ra đùa giỡn vậy chứ? – Uyển Nhi giận dữ.
- Tớ… tớ xin… lỗi…
- Xin lỗi? Cậu xin lỗi sao? Xin lỗi thì Bảo Nam có thể sống lại sao?
- Tớ…
- Cậu là một con quỷ Nhã Thanh ạ. Tớ đã bị sự lương thiện giả dối của cậu lừa gạt. Cậu đích thị là người có gương mặt thiên sứ nhưng lòng dạ ác quỷ.
- Uyển Thy, tớ…
- Đừng có dùng cái miệng ghê tởm đó để gọi tên tôi. Cậu hãy lộ nguyên hình đi! Đừng có tỏ ra thánh thiện nữa. Thất sự ghê tởm!
- ……..
- Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Tôi muốn cậu phải dằn vặt cả đời. Bảo Nam đã từng thuộc về cậu, nhưng sau ngày hôm nay cậu ấy sẽ thuộc về tôi.
- Nhưng Bảo Nam…
- Phải! Cậu ấy chết rồi! Và tôi sẽ đi theo cậu ấy – Uyển Thy vừa dứt câu thì chạy vụt đến lan can sân thượng và…
- Uyển Thy! – Nhã Thanh hét lên và ngồi bật dậy.
- Hộc! Hộc! Sao lại mơ thấy nữa rồi? – “Nữa rồi” tức là trước đây Nhã Thanh cũng từng mơ thấy điều này rồi.
- Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Tớ muốn cậu phải dằn vặt cả đời. Bảo Nam đã từng thuộc về cậu, nhưng sau ngày hôm nay cậu ấy sẽ thuộc về tớ…
- Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Tớ muốn cậu phải dằn vặt cả đời. Bảo Nam đã từng thuộc về cậu, nhưng sau ngày hôm nay cậu ấy sẽ thuộc về tớ…
- Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Tớ muốn cậu phải dằn vặt cả đời. Bảo Nam đã từng thuộc về cậu, nhưng sau ngày hôm nay cậu ấy sẽ thuộc về tớ…
Câu nói của Uyển Thy lặp đi lặp lại trong đầu Nhã Thanh.
- Đầu… mình… – Nhã Thanh ôm chặt đầu bằng hai tay.
- Đầu… mình… đau… quá! Mình… – Nhã Thanh ôm đầu nằm quằn quại trên giường.
- Không… được rồi! Thuốc… thuốc… của mình… – Nhã Thanh run rẩy kéo hộc bàn của chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường. Cô lấy ra một lọ thuốc an thần. Đổ lên tay hai viên rồi nuốt vội. Nhã Thanh loạng choạng đi đến chỗ cái tủ lạnh mini trong phòng. Lấy một chai nước khoáng và uống một ngụm đầy miệng. Nhã Thanh trở lại giường nằm và lấy gối đè lên đầu mình. Cô chìm vào giấc ngủ do tác dụng của thuốc an thần.
Nhã Thanh mở mắt ra. Phòng cô tối đen vì trước khi ngủ cô không mở đèn. Cô mò tay mở chiếc đèn ngủ đặt trên chiếc bàn bên cạnh giường.
Giất mình! Hoàng Nam đang ngồi ngay bên cạnh giường.
- Cậu… ở trong phòng tôi làm gì vậy? – Nhã Thanh hoảng hốt.
- Dậy rồi à? Tôi đang định giết cậu đây. May mà cậu tỉnh lại.
Nhã Thanh cười nụ cười nửa miệng vẻ bất cần.
- Cậu không tin sao? – Hoàng Nam nổi giận rồi chồm đến siết cổ Nhã Thanh.
Gương mặt Nhã Thanh đỏ bừng rồi chuyển qua trắng bệch. Nhưng Nhã Thanh không hề vùng vẫy. Hai tay cô siết chặt tấm ra giường. Đôi mắt bi thương mở to nhìn Hoàng Nam.
Hoàng Nam buông tay ra và ngay sau đó là tràng ho sặc sụa của Nhã Thanh.
- Sao không chống cự? Nghĩ là làm vậy thì tôi sẽ thương hại mà bỏ qua cho cậu sao? – Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ.
- Không hề. Nếu cậu có thể giết chết tôi. Tôi sẽ mang ơn cậu nhiều lắm – Nhã Thanh đã lấy lại hơi thở.
- Đừng có đùa. Cậu nghĩ tôi không dám sao? – Hoàng Nam nghiến răng.
- Cậu nghĩ tôi đang khiêu khích cậu sao? – Nhã Thanh hỏi vặn lại Hoàng Nam.
- Cậu nhầm rồi. Chết không đáng sợ. Phải sống mới đáng sợ – Nhã Thanh bặm môi. Đôi mắt buồn thê lương đến tuyệt vọng.
- Cậu nói đúng. Giết cậu thì dễ cho cậu quá – Hoàng Nam cười nhạt.
- Tôi ở đây. Cậu muốn làm gì thì cứ việc làm. Trút hết thù hận của cậu đi! Chỉ cần cậu thấy thoải mái – Nhã Thanh nói chậm rãi. Giọng buồn bã.
- Gì chứ? Cắn rứt lương tâm sao? Điều đó không hợp với cậu đâu. Một con quỷ mà lại tỏ ra xám hối thì còn ghê tởm hơn khi nó làm việc tội lỗi đấy. Sống đúng bản chất của cậu đi Hoàng Nhã Thanh!
Hoàng Nam nói rồi bỏ ra ngoài. Bỏ lại Nhã Thanh cùng nụ cười chua chát và trái tim nát tươm. Cơ thể Nhã Thanh như muốn vỡ vụn ra thành từng mảnh.
- Sao vừa rồi mình không bẻ gãy cổ cô ta đi chứ? – Hoàng Nam vừa đi về phòng vừa lẩm bẩm.
- Sao lại bị đôi mắt đó làm giao động chứ? – Hoàng Nam tự trách mình.
- Lần sau có cơ hội, nhất định mình phải bẻ gãy ít nhất một cái xương trên người cô ta – Hoàng Nam nghiến răng, hai tay siết chặt.
Sáng hôm sau
Hoàng Nam vừa ra khỏi phòng đã thấy Cát Tường đang đứng đợi mình trước cửa phòng rồi. Sáng nào cô cũng đứng đợi Hoàng Nam như thế này mong có thể làm cậu cảm động nhưng nó lại phản tác dụng. Điều đó làm Hoàng Nam thấy Cát Tường thật phiền phức.
- Hôm qua cậu ngủ ngon chứ? – Cát Tường đến ôm cánh tay của Hoàng Nam.
- Nhờ ơn của cậu nên tôi ngủ rất ngon – Hoàng Nam nói.
Trước đây, thỉnh thoảng nửa đêm Cát Tường hay gõ cửa phòng Hoàng Nam khi cậu đang ngủ chỉ để nhìn mặt cậu cho đỡ nhớ vì nhớ quá không ngủ được. Thời gian đầu Hoàng Nam tức sôi máu nhưng sau đó cậu mặc kệ không thèm mở cửa luôn. Dần dần Cát Tường cũng thôi quấy rối kiểu đó nữa.
Hoàng Nam còn chưa kịp hất cánh tay đang ôm xà nẹo của Cát Tường thì gặp Nhã Thanh từ trên cầu thang đi xuống. Hôm nay Nhã Thanh mặc đồng phục (mới xuống văn phòng mua hôm qua)
Nhìn thấy Cát Tường đang khoác tay Hoàng Nam, tự nhiên Nhã Thanh thấy tim mình đau nhói. Mặt Nhã Thanh chuyển ngay qua sắc trắng một cách rõ ràng.
- Sao lại thấy khó chịu thế này? Không lẽ vì cậu ta có gương mặt giống Bảo Nam nên mình thấy khó chịu khi cậu ta bên người con gái khác? – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Mày không được phép như vậy đâu Nhã Thanh! Không được như vậy đâu! – Nhã Thanh tự nhủ.
- Nét mặt cô ta như vậy là sao? – Hoàng Nam thắc mắc.
- Gì đây? Mới sáng sớm mà sao mặt con nhỏ này khó coi vậy? Còn không tránh ra đứng đây làm gì? Đã xấu còn muốn làm nổi bật nữa sao? – Cát Tường nghĩ thầm. Nhưng khó chịu ra mặt.
Cát Tường kéo Hoàng Nam đi vô nhà bếp. Không quên quay lại nhìn Nhã Thanh một cái thật sắc.
Cát Tường đang trét bơ lên miếng bánh sanwich cho mình và cho Hoàng Nam. Còn Nhã Thanh đang loay hoay đổ sữa ra ly.
- Chiều nay người giúp việc nhà tớ sẽ đến. Trong thời gian cô Dung đi vắng người đó sẽ nấu nướng cho chúng ta. Tớ không thích phải ra ngoài ăn. Ngồi cùng một quán với đám người tầm thường khó ăn lắm – Cát Tường nói bằng giọng chảnh chọe.
- Sao cũng được. Mà tớ cũng là người tầm thường thôi. Bấy lâu nay vô tình làm cậu khó ăn rồi – Hoàng Nam nói móc Cát Tường. Cậu thật sự ghét cái tính đỏng đảnh của Cát Tường.
- Hỳ! – Nhã Thanh che miệng cười.
- Cười cái gì? – Cát Tường quát.
- Này, đừng có nói hôm qua đến giờ chưa thay băng cho vết thương đấy – Hoàng Nam thấy máu đã thấm đến lớp ngoài cùng của băng cuốn trên bàn tay Nhã Thanh.
- Không sao đâu! Khỏi băng cũng được – Nhã Thanh nói rồi tháo cái lớp băng vướng víu ra. Từ hôm qua đến giờ tay trái của cô luôn có cảm giác không thật rất khó chịu.
- Tùy – Hoàng Nam nói lạnh nhạt.
- Chúng ta đi học thôi Hoàng Nam – Cát Tường hối thúc.
- Tôi là trẻ con sao cần cậu dẫn đến trường? – Hoàng Nam bực bội. Thật ra là cậu đang bực chính mình vì tự nhiên đi quan tâm đến Nhã Thanh nên chút giận lên Cát Tường.
- Cậu sao thế? Bình thường chúng ta vẫn đi chung mà – Cát Tường ngơ ngác không hiểu gì.
Đúng lúc đó thì điện thoại của Hoàng Nam reo.
- Con nghe mẹ ơi – Hoàng Nam bắt máy.
- Con đi học chưa? – Bà Dung hỏi.
- Con đang chuẩn bị đi. Sao vậy mẹ?
- Con cho Nhã Thanh đi cùng nữa nhé! Con bé chưa quen đường đâu.
- Chẳng phải hôm qua mẹ chở cô ta đi cho biết đường rồi sao? – Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh, cau có.
- Mới đi một lần sao mà nhớ hả con? Thì đằng nào con cũng đi cùng đường mà. Dẫn Nhã Thanh đến chạm xe bus cho con bé quen đường. Mẹ có bắt con cõng con bé tới trường đâu mà con khó khăn vậy? – Bà Dung lớn tiếng nhưng không phải đang giận.
- Được rồi! Cho cô ta theo là được chứ gì? – Hoàng Nam lườm Nhã Thanh.
- Con và Cát Tường đừng về nhà khuya quá đấy nhé! Đừng để Nhã Thanh ở nhà một mình, tội con bé. Hai đứa đi ăn thì nhớ cho Nhã Thanh theo nữa. Con bé không biết đường đâu – Bà Dung dặn dò.
- Mẹ! Con mới là con mẹ đấy – Hoàng Nam cáu.
- Con bằng này tuổi đầu rồi mà còn phân bì như con nít vậy?
- Ai con nít chứ? Khi nào mẹ mới về?
- Hm… thiết kế của mẹ bị trục trặc nên chắc 1 tháng nữa mẹ mới về được.
- Vậy mẹ phải giữ gìn sức khỏe và tự chăm sóc cho bản thân đấy nhé!
- Mẹ biết rồi. Con cũng vậy nhé!
- Mẹ yên tâm.
- Vậy thôi đi học đi. Tối mẹ gọi lại.
- Con chào mẹ!
Hoàng Nam vừa cúp máy đã lườm cho Nhã Thanh một cái sắc lạnh.
- Đi học! – Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh, ra lệnh.
- Hả? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Hả cái gì? Cầm cặp đi theo tôi nhanh lên – Hoàng Nam nghiến răng.
- Ờ… – Nhã Thanh không hiểu gì nhưng cũng xách cặp đi theo cho lành chứ nhìn bộ dạng Hoàng Nam kinh khủng quá!
- Sao lại cho con đó đi theo chứ? – Cát Tường nhìn Nhã Thanh, khó chịu ra mặt.
Trên xe bus Nhã Thanh phải đứng vì không còn chỗ. Khi lên xe chỉ còn hai chỗ trống và Cát Tường đã nhanh nhẩu ngồi xuống và kéo Hoàng Nam ngồi vào bên cạnh (Cát Tường ngồi sát cửa sổ còn Hoàng Nam ngồi bên ngoài)
- Sao lại khó thở thế này chứ? Nhìn cảnh hai người đó ngồi bên nhau sao lại bực bội thế này? Đó là Hoàng Nàm chứ đâu phải Bảo Nam? – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Không được rồi! Mình không thể tiếp tục như thế này – Nhã Thanh nghĩ thầm. Thỉnh thoảng lại quay lại liếc trộm Hoàng Nam và Cát Tường.
Đột nhiên một con mèo băng qua đường. Chiếc xe thắng gấp. Nhã Thanh ngã dúi người về phía trước. Những tưởng đã do sàn xe rồi. Nhưng may sao có một người nào đó đã kịp đỡ cô từ phía sau. Cánh tay vòng qua eo cô ôm lấy cô rất chặt.
Khi nhận thấy Nhã Thanh đã đứng vững thì người đó buông tay ra.
- Cám ơn! – Nhã Thanh quay lại nói và… bất ngờ. Người vừa đỡ cô chính là Hoàng Nam.
- Không có gì – Hoàng Nam đáp lạnh nhưng mặt đang đỏ bừng lên.

- Ngồi xuống đây đi! – Hoàng Nam ấn Nhã Thanh vào chỗ ngồi của mình.
- Con nhỏ đáng ghét này! – Cát Tường nghĩ thầm rồi đứng lên, đi đến chỗ Hoàng Nam đang đứng.
Thế là bây giờ 1 mình Nhã Thanh ngồi còn Hoàng Nam và Cát Tường đang đứng chung.
- Sao cậu ấy lại làm vậy chứ? Chẳng phải cậu ấy rất ghét mình sao? – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Mình làm vậy chỉ vì không muốn bị mẹ la thôi. Nếu cô ta bị gì mẹ sẽ la mình – Hoàng Nam đang cố thuyết phục chính mình.

Chap 5:

Người con gái này phải chăng có phép thuật? Cô ấy làm trái tim tôi nhảy rộn lên những vũ điệu cuồng si. Trong giây phút này, tôi biết mình đã hoàn toàn khuất phục trước cô ấy. Một con quỷ như tôi, sẽ cầu xin tình yêu của cô ấy để hóa giải lời nguyền và trở lại làm người.

_________


Nhã Thanh thất thểu đi vào cổng trường. Cát Tường và Hoàng Nam đang đi trước cô khoảng 3m.
- Hội trưởng hội học sinh lại đi cùng đội trưởng đội bóng rổ nữa sao? – Hs 1 nói.
- Thì ngày nào mà hai người đó chẳng đi học cùng nhau chứ – Hs 2 nói.
- Tớ ghen tị với Cát Tường quá! Cậu ấy xinh đẹp thật! – Hs 3 nói.
- Cậu ấy là công chúa của Huyền Thoại mà lại – Hs 4 nói.
- Hai người họ thật xứng đôi! – Hs 5 nói.
- Gì chứ? Mấy người này – Nhã Thanh nghe những lời bàn tán thì bực bội vô cùng. Cô cúi đầu để giấu đi gương mặt tức tối rồi xải bước nhanh để đi vụt qua Cát Tường và Hoàng Nam.
- Bộp! – Nhã Thanh đụng phải một cái gì đó. Ngẩng lên thì thấy 5 nữ sinh đang đứng trước mặt.
- Con này, đi đứng không có mắt à? – Nữ sinh vừa bị Nhã Thanh đụng trúng quát lên.
- Tôi xin lỗi! – Nhã Thanh nói rồi bỏ đi. Nữ sinh kia cũng định cho qua vì cô ta đang bận tìm người. Đã không có chuyện gì nếu cô ta không nhìn thấy bảng tên trên áo vest của Nhã Thanh. Nhã Thanh chính là người cô ta muốn tìm.
- Hoàng Nhã Thanh lớp 12a3 – Nữ sinh đó giữ vai Nhã Thanh lại.
- Sao các cậu biết tôi? – Nhã Thanh quay lại hỏi.
- Bọn này đang tìm mày đây – Một nữ sinh khác trong số 5 nữ sinh đó nói.
- Tôi và các cậu quen nhau sao? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Đi theo bọn tao!
- Cô ta quen với nhóm Ma Búp Bê sao? – Hoàng Nam nhìn thấy Nhã Thanh đi theo 5 nữ sinh kia.
- Đúng là loại con gái không ra gì! Vừa đến là đã quen biết với những thành phần xấu rồi. Hôm qua là Quỷ Vương, hôm nay là Ma Búp Bê. Rốt cuộc cô dùng bùa mê gì mà làm Bảo Nam của tôi yêu một đứa như cô chứ? – Hoàng Nam nghĩ thầm.
Sân thượng dãy nhà phía Tây
Nhà kho
- Chát! – Tiếng bạt tai vang lên.
- Sao cậu đánh tôi? – Nhã Thanh ngơ mặt không hiểu gì.
- Chát! – Cái tát thứ 2.
- Mày nghĩ mày là ai mà dám đến ngồi cùng bàn với Quỷ Vương trường Huyền Thoại chứ? – Nữ sinh vừa tát Nhã Thanh hỏi, giọng đe dọa.
- Ngồi cùng bàn? Mấy cậu đang nói đến Bùi Việt Lĩnh sao? – Nhã Thanh hỏi.
- Hự – Nhã Thanh bị một nữ sinh đạp vào bụng.
- Mày nghĩ mày là ai mà dám gọi cả họ và tên Quỷ Vương như vậy chứ? – Nữ sinh vừa đạp vào bụng Nhã Thanh quát.
- Cậu ta là ai mà tôi không thể gọi như vậy? – Nhã Thanh hỏi.
- Con này, mày còn giám trả cheo nữa à? – Một nữ sinh khác nắm tóc Nhã Thanh giật mạnh rồi đẩy Nhã Thanh vào tường.
- Đừng nói nhiều nữa. Đánh nó đi! Con này là học sinh mới, phải dạy nó tới nơi tới chốn nó mới biết sợ – Nữ sinh vừa nắm tóc Nhã Thanh nói với 4 nữ sinh còn lại rồi cả bọn xông vô đạp Nhã Thanh túi bụi.
Trong khi đó
- Đại ca. Bắt được 3 thằng chó gián điệp của trường Nhất Phong rồi – Một nam sinh đến nói với Việt Lĩnh khi Việt Lĩnh đang ngồi hút thuốc dưới gốc cây hôm qua Việt Lĩnh tìm thấy Nhã Thanh.
- Lôi tụi nó lên sân thượng dãy nhà phía Tây cho tao! Hôm nay tao đích thân ra tay – Việt Lĩnh dụi điếu thuốc vào thân cây (cây: thằng kia! Muốn chết hay sao mà dụi thuốc vào tao?, Việt Lĩnh: tao đốn mày luôn còn được chứ đừng có nói, cây: Quỷ Vương tha em!)
- Dạ, đại ca.
- Dám bán đứng tao, đâu quân cho trường Nhất Phong à? – Việt Lĩnh nghiến răng, trợn mắt. Đứng dậy, xỏ tay túi quần và đi đến dãy nhà phía Tây.
Việt Lĩnh lên đến sân thượng thì đã thấy 3 thằng boy mặt tái xanh, mồ hôi chảy ướt trán đang quỳ dưới đất.
- Sao không lôi ba thằng này vào nhà kho? – Việt Lĩnh trừng mắt nhìn mấy thằng đàn em.
- Dạ… nhóm Ma Búp Bê đang xử đứa nào trong đó nên… – Thằng đệ ấp úng.
- Biết tụi nó xử đứa nào không? – Việt Lĩnh vừa hỏi vừa kê điếu thuốc lên miệng. Một thằng đàn em bật quẹt cho cậu, điệu bộ cung kính. Việt Lĩnh quan tâm là vì trong nhóm Ma Búp Bê có em họ của cậu. Nhưng đó là bí mật chỉ có hai anh em họ biết.
- Dạ là học sinh mới. Hình như tên Hoàng Nhã Thanh – Thằng đệ làm vẻ mặt ngẫm nghĩ.
- Cái gì? – Việt Lĩnh thả điếu thuốc xuống đất. Dùng chân đạp lên. Gương mặt tức giận.
- Rầm! – Cửa nhà kho bị đạp tung. Việt Lĩnh xỏ tay túi quần đi vào. Ánh mắt sắc lạnh. Nhìn phong độ vô cùng.
- Quỷ Vương – Nhóm Ma Búp Bê dừng việc đá Nhã Thanh, cúi đầu chào.
- Các người đang làm gì vậy? – Việt Lĩnh hỏi, giọng ám mùi sát khi. Cậu đi đến gần chỗ Nhã Thanh đang nằm.
- Bọn em đang thay anh trừng khi con nhỏ hôm qua dám vô lễ với anh – Một nữ sinh trả lời, giọng tự hào.
Nữ sinh ấy những tưởng sẽ lấy lòng được Việt Lĩnh nhưng không ngờ lại phản tác dụng. Việt Lĩnh dùng một tay siết cổ nữ sinh đó, một tay vẫn xỏ túi quần. Mặt không chút biểu cảm.
- Quỷ Vương tôi mà cần lũ con gái các người giúp sao? – Việt Lĩnh nói chậm rãi.
- Em… em… xin… lỗi! – Nữ sinh đang bị bóp cổ thều thào trong khi 4 nữ sinh kia khiếp dúm lại.
- Cút đi! – Việt Lĩnh buông nữ sinh kia ra. Việt Lĩnh bỏ qua dễ như vậy vì đứa em họ nếu không 5 đứa đó tan nát rồi.
- Nhã Thanh! – Việt Lĩnh đến đỡ Nhã Thanh dậy. Gương mặt Nhã Thanh bây giờ bầm dập. Khóe miệng còn dính máu. Mắt nhắm lim dim.
- Nhã Thanh! – Việt Lĩnh vỗ nhè nhẹ vào má Nhã Thanh.
Nhã Thanh mở đôi mắt nặng trĩu ra mơ màng nhìn Việt Lĩnh.
- Hoàng Nam? – Nhã Thanh nghĩ thầm. Cố mở mắt to hơn. Nhã Thanh nhìn nhầm Việt Lĩnh ra Bảo Nam nhưng đầu thì lại nghĩ đó là Hoàng Nam.
Nhã Thanh ngồi dậy ôm chầm lấy Việt Lĩnh.
- Huhuhuhuhu… – Nhã Thanh khóc nức nở.
- Tớ… đau… lắm – Nhã Thanh thút thít.
- Nín đi nào! Tôi đưa cậu đến phòng y tế! – Việt Lĩnh vỗ nhè nhẹ vào vai Nhã Thanh. Mặt cậu đỏ bừng. Tim đập loạn xạ.
- Đừng chuyển động! Hãy như thế này một chút thôi! Một phút thôi cũng được! – Nhã Thanh ghì chặt Việt Lĩnh hơn.
- Người con gái này phải chăng có phép thuật. Cô ấy làm trái tim tôi nhảy rộn lên những vũ điệu cuồng si. Trong giây phút này, tôi biết mình đã hoàn toàn khuất phục trước cô ấy. Một con quỷ như tôi, sẽ cầu xin tình yêu của cô ấy để hóa giải lời nguyền và trở lại làm người.
Phòng y tế
Nhã Thanh từ từ mở mắt ra. Ánh sáng làm cô chói mắt. Nơi này không có trong trí nhớ của cô.
- Cậu tỉnh rồi à? – Việt Lĩnh đang ngồi ngay bên cạnh Nhã Thanh.
- Tôi đang ở đâu vậy? – Nhã Thanh hỏi, giọng nhỏ xíu.
- Phòng y tế – Việt Lĩnh nói.
- Cậu đưa tôi đến đây sao? – Nhã Thanh hỏi.
- Chứ cậu nghĩ là ai? – Việt Lĩnh hơi bực bội.
- Sao mình có thể nhìn Việt Lĩnh thành Hoàng Nam chứ? Không, là Bảo Nam chứ không phải Hoàng Nam. Mình điên mất rồi – Nhã Thanh nghĩ thầm, gương mặt có chút hụt hẫng.
- Vẻ mặt đó là sao? Không lẽ người cậu mong đến cứu cậu không phải là tôi? – Việt Lĩnh khó chịu.
- Này, cậu không định cám ơn tôi sao? – Việt Lĩnh làm mặt ngầu.
- Không phải vì cậu mà tôi bị đánh sao? – Nhã Thanh không chịu thua.
- Đúng là vô ơn. Biết vậy tôi để tụi nó đánh chết cậu luôn – Việt Lĩnh nheo mắt nhìn Nhã Thanh.
- Hối hận cũng muộn rồi. Lần sau nếu cậu gặp chuyện tôi sẽ cứu cậu. Coi như trả ơn.
- Cái gì? Tôi đây mà cần cậu cứu á? Chứ con gà con nào vừa nãy nằm khúm núm trên sàn vậy? Cậu tự cứu mình còn không xong nữa là.
- @#$%^&
Từ hôm qua đến giờ, mỗi lần Nhã Thanh và Việt Lĩnh sáp lại là lại cãi nhau. Thế nhưng bản thân cả hai cảm thấy rất vui.
Trong khi đó cả trường đang đồn ầm lên chuyện Quỷ Vương bế một nữ sinh vô phòng y tế.
- Quỷ Vương của chúng ta bế ai vậy? – Nữ sinh 1
- Nghe đâu là Hoàng Nhã Thanh học sinh mới chuyển trường – N~s 2
- Nghe nói là bị nhóm Ma Búp Bê đánh – N~s 3.
- Tớ nghe nói hôm qua nhỏ đó dám vô lễ với Quỷ Vương nên hôm nay bị đánh đó – N~s 4.
- Nó vô lễ với Quỷ Vương mà anh ấy còn giúp nó sao? Quỷ Vương thành người tốt từ bao giờ vậy? – N~s 5
- Hic! Quỷ Vương đẹp trai, lạnh lùng của tớ. Sao lại bế con nhỏ đó chứ – N~s 6.
- Đại ca của chúng ta sao lại như vậy chứ? – Nam sinh 1.
- Phải đó! Anh ấy vốn ghét con gái mà? – Ns 2.
- Hay đại ca sắp chết nên làm việc thiện tích đực – Ns 3.
- Thằng này, để đại ca nghe được là mày chết trước đấy – Ns 4.
- Mà nghe nói hôm nay đích thân đại ca xử 3 thằng phản bội mà – Ns 5.
Và tin tức đó đã nhanh chóng bay đến tai Hoàng Nam.
- Bị nhóm Ma Búp Bê đánh sao? – Hoàng Nam chau mày, nghĩ thầm.
- Vậy hóa ra không phải chơi chung nhóm à? – Hoàng Nam ngẫm nghĩ.
- Mà làm cái trò gì mà mới đi học ngày thứ 2 đã có kẻ thù rồi vậy? Lại còn vô lễ với Quỷ Vương nữa. Giây thần kinh sợ của cô ta liệt luôn rồi sao? Hay cô ta không có dây đó? – Hoàng Nam thoáng lo lắng.
Quay lại chỗ 3 thằng boy đáng lẽ ra hôm nay bị Việt Lĩnh đánh nha!
Ba thằng đang quỳ giữa sân thượng. Hai tay giơ lên đầu. Chỉ còn có 3 thằng thôi. Đàn em của Việt Lĩnh bỏ đi theo cậu rồi.
- Đại ca bao giờ mới quay lại xử tụi mình chứ? – Boy 1.
- Mày im lặng đi! Lo mà quỳ đi! Anh ấy quay lại thấy “ngoan” may ra còn thương – Boy 2.
- Mày đang mơ đấy à? Quỷ Vương làm gì biết thương người – Boy 3 nói.
- Chẳng phải ban nãy anh ấy cứu người sao? – Boy 2 cãi.
- Xem ra Quỷ Vương đang hoàn lương – Boy 1 nói.
- Hoàn lương cái đầu mày. Thấy gái đẹp ai mà không cứu – Boy 3 cãi.
- Tao cũng đẹp lắm nè – Boy 2 nói, mắt chớp chớp.
- Tao giết thằng này nhá! – Boy 3 hỏi boy 1.
- Tùy mày!
- Binh! Binh! Chát! Chát! Bốp! Bốp!…
- @#$%^&*
Phòng y tế
- Cậu như thế này còn lên lớp học sao? – Việt Lĩnh đang can ngăn Nhã Thanh.
- Phải học chứ. Đã mặc đồng phục đến trường mà không học sao được? – Nhã Thanh nói vẻ như đó là điều hiển nhiên.
- Nói hay đấy! Thế hôm qua cậu có học hành được gì không hay ngồi thơ thẩn cả buổi – Việt Lĩnh vặn lại.
- Sao cậu biết? – Nhã Thanh tròn mắt nhìn Việt Lĩnh.
- Tôi…
Việt Lĩnh đang bối rồi vì không biết trả lời như thế nào. Không lẽ thừa nhận mình nhìn lén. May sao chuông vào tiết vang lên.
- Lên lớp thôi! Không phải cậu nói muốn lên lớp học sao? – Việt Lĩnh nói rồi bỏ đi trước. Chẳng qua là để Nhã Thanh không nhìn thấy gương mặt đang đỏ bừng lên thôi. Nếu còn đứng đó không khéo Nhã Thanh nghe thấy tiếng tim Việt Lĩnh đập mất.
Nhã Thanh cũng lon ton đi theo. Cô không mấy chú ý đến thái độ lúng túng của Việt Lĩnh.
Có 1 người đang đứng trên lầu dõi theo Nhã Thanh và Việt Lĩnh. Đôi mắt tóe lửa.
- Cậu nhìn gì vậy Hoàng Nam? – Một nam sinh đến vỗ vai Hoàng Nam.
- À… không có gì đâu. Vào lớp thôi! Vô tiết rồi.

———- Post added at 01:19 AM ———- Previous post was at 01:18 AM ———-

Chap 5 (tt):

Nhã Thanh lủi thủi đi vào nhà. Nghe đâu hôm nay Hoàng Nam có buổi thi đấu bóng rổ, Nhã Thanh muốn ở lại xem nhưng không dám.
- Tôi sợ bản thân Hoàng Nam hay tôi sợ chính mình?
- Khi đó sao tôi lại nghĩ đó là Hoàng Nam mà không phải là Bảo Nam chứ?
Nhã Thanh đi vào nhà bếp định lấy chút sữa uống. Nhưng chưa kịp uống thì điện thoại reo.
- Gửi cho em chưa? – Nhã Thanh bắt máy, giọng nói lạnh lùng.
- Anh gửi rồi đó. Gọi báo cho em biết nè. Chắc cũng sắp đến rồi. Xíu em ra nhà xe lấy nha.
- Được rồi, em biết rồi.
Nhã Thanh cúp máy. Đôi mắt cô chợt buồn hơn. Một nỗi buồn khó hiểu.
Điện thoại lại reo thêm lần nữa. Lần này là số lạ.
- Alô? – Nhã Thanh nghe máy.
- Chị là Nhã Thanh phải không ạ? – Đầu dây bên kia, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên.
- Dạ phải – Nhã Thanh cũng lịch sự trả lời.
- Em ở nhà xe Thành Cam. Có người gửi bưu phẩm cho chị. Chị vui lòng đến số XX đường YY lấy nha (hic! Không dám lấy tên Thành Bưởi, sợ bị nhà xe kiện ^^)
- À, dạ được. Cám ơn chị!
Nhã Thanh kết thúc cuộc gọi rồi nhanh chóng quay số taxi Mai Linh.
- Chị cho em 1 chiếc taxi đến số nhà X đường XX ạ.
- 4 chỗ hay 7 chỗ ạ? – Giọng nữ bên kia hỏi.
- Dạ xe nào cũng được ạ.
- Vậy chị chờ một chút nhé! Cám ơn chị!
- Dạ em cám ơn!
Nhã Thanh cúp máy, đặt điện thoại lên bàn ăn. Cô lốc một ly sữa đầy rồi chạy lên phòng thay đồ. Quên bén cái điện thoại di động.
Nhã Thanh vừa xuống tới chân cầu thang thì nghe bên ngoài có tiếng còi xe hơi. Nhã Thanh nhanh nhẩu chạy ra và ngồi vào chỗ bên cạnh tài xế. Cô quay kính xe xuống (say xe nặng) Sáng nay khi đi xe bus Nhã Thanh đã rất cố gắng để không ói.
- Anh cho em đến nhà xe Thành Cam ạ.
Khi xe bắt đầu lăn bánh Nhã Thanh mới phát hiện ra mình quên mang điện thoại. Nhưng thôi kệ. Có ai ở nhà đâu mà lo.
Nhã Thanh đến nhà xe trình giấy chứng minh và làm thủ tục lấy đồ. Cô hơi chóng mặt vì say xe.
- Thật bất tiện quá! Không lẽ phải mua xe máy sao? – Nhã Thanh nghĩ thầm.
Cô trở vào xe taxi
- Anh biết trụ ATM nào gần đây không ạ? – Nhã Thanh hỏi tài xế.
- Có một trụ cách đây khoảng 8km.
- Anh chở em đến đó đi ạ!
Nhã Thanh rút tiền xong xuôi cô quay vào taxi.
- Anh chở em đến cửa hàng bán xe máy nhé!
- Cửa hàng nào cũng được hả?
- Dạ vâng.
Sau khi đi ba cửa hàng lòng vòng trong thành phố. Cuối cùng Nhã Thanh quyết định mua một chiếc Yamaha Mio màu trắng và đỏ đô. Nhã Thanh chỉ cần xe để đi thôi chứ không muốn chơi nổi ^^
Có xe, có bản đồ. Nhã Thanh nổi hứng muốn đi dạo thành phố và ăn cái gì đó thật ngon ^^ Dù sao trời hôm nay cũng khá ấm và trong xanh nên tâm trạng Nhã Thanh cũng tự nhiên thoải mái.
Hoàng Nam về nhà sớm hơn mọi khi. Cậu đang rất bực bội vì trận bóng rổ vừa rồi hòa. Ngay khi chuẩn bị lên rổ trong 3 giây cuối cùng thì đột nhiên Hoàng Nam bị phân tâm. Không hiểu sao cậu bị tin đồn Việt Lĩnh bế Nhã Thanh làm phân tâm.
- Mình bị sao vậy chứ? Học hành nhiều quá nên tinh thần bấn loạn rồi sao? – Hoàng Nam lầm bầm.
Hoàng Nam đi thẳng vô nhà bếp như một thói quen. Cậu định kiếm cái gì bỏ bụng. Vô đến nhà bếp mới nhớ ra mẹ mình không có ở nhà. Hoàng Nam cau có ôm cái bụng đói. Cậu lại bực mình tập 2 vì nhỏ Cát Tường.
- Hoàng Nam à, hôm nay sinh nhật bạn tớ, cậu đi cùng tớ nhé! – Cát Tường ríu rít.
- Không đi! – Hoàng Nam trả lời lạnh.
- Đi với tớ đi mà. Tụi nó ai cũng có đôi có cặp, cậu đi với tớ đi!
- Cậu có nhiều người theo đuổi lắm mà, tụi nó sẵn sàng đi với cậu đấy.
- Nhưng tớ muốn đi với cậu – Cát Tường gắt.
- Không thích! Tôi muốn về nhà.
- Hôm nay cô giúp việc chưa tới đâu. Không có ai nấu ăn cho cậu ăn đâu – Cát Tường giận dỗi bỏ đi.
- Đồ trẻ con! Không có người nấu thì tôi ra ngoài ăn cũng được – Hoàng Nam lẩm bẩm khi nhớ lại cuộc nói chuyện với Cát Tường.
Đang định lên phòng thay đồ rồi đi ăn thì Hoàng Nam thấy trên bàn ăn có 1 vật màu trắng. Đến gần mới biết đó là điện thoại di động.
- Điện thoại ai đây? – Hoàng Nam cầm chiếc điện thoại lên.
- Giờ này chỉ có Hoàng Nhã Thanh về nhà chứ còn ai.
Hoàng Nam vô tình ấn vào bàn phím và màn hình sáng lên. Màn hình điện thoại dù bị che do phần chữ “Bấm phím * để mở khóa bàn phím” nhưng Hoàng Nam vẫn có thể thấy lờ mờ cái hình nền. Hoàng Nam ấn mở khóa ngay lập tức.
- Tại sao cô ta lại để hình nền điện thoại như thế này? – Hoàng Nam trợn mắt nhưng chau mày.
Hình nền điện thoại là hình của Bảo Nam.
- Hoàng Nhã Thanh, rốt cuộc cô là người như thế nào? Bỏ rơi em tôi rồi lại làm như thế này?
- Hay là sau khi em tôi chết cô mới cảm thấy hối tiếc?
- Phải rồi. Vậy nên mỗi khi thấy tôi thân với Cát Tường gương mặt của cô mới thế.
- Hóa ra là như vậy sao?
- Được rồi Hoàng Nhã Thanh, tôi sẽ dày vò cô cho đến khi cô tuyệt vọng mà tự tử như em tôi đã từng tuyệt vọng – Hoàng Nam cười đểu rồi đặt chiếc điện thoại về chỗ cũ. Cậu lên phòng thay đồ rồi đi ăn.
__________

Nhã Thanh về nhà thì thấy Hoàng Nam đang ở trong phòng khách cùng với một cô gái. Cô gái ấy đang ngồi trên đùi Hoàng Nam. Hai tay xoa má Hoàng Nam.
Nhã Thanh khựng lại. Đôi mắt se sắt.
- Tim mình sao lại đau thế này chứ? – Nhã Thanh nghĩ thầm. Cô đang cố gồng người để không đưa tay lên ôm ngực.
Nhã Thanh chỉ nhìn thấy nửa mặt Hoàng Nam vì nửa mặt kia bị đầu cô gái kia che mất.
Hoàng Nam đang cúi xuống hôn lên cổ cô gái kia nhưng mắt thì rướn lên nhìn Nhã Thanh. Đôi môi đang bận bịu vẫn hé nở nụ cười nửa miệng.
Nhã Thanh còn đang chết đứng nhưng nhìn thấy nụ cười đó thì cô đã có thể cử động được.
- Phải rồi. Đó là Hoàng Nam, không phải Bảo Nam. Mày đừng có nhầm lẫn Hoàng Nhã Thanh – Nhã Thanh đáp lại nụ cười của Hoàng Nam bằng một nụ cười nửa miệng đẹp không kém. Nhã Thanh đi lên lầu và làm như không quan tâm.
Ngay khi bóng Nhã Thanh khuất, Hoàng Nam lập tức ngừng hôn cổ cô gái kia.
- Sao lại dừng lại vậy anh? – Cô gái ấy hỏi, giọng õng ẹo.
- Cút đi! – Hoàng Nam buông lời lạnh lùng, đẩy cô gái ấy ra khỏi chân mình rồi đứng lên bỏ đi.
- Anh làm cái gì vậy? – Cô gái kia nói, giọng ấm ức.
Hoàng Nam liếc cô ta một cái sắc lạnh. Cô gái cảm thấy người mình lạnh toạt. Cô ta lập tức đi ra khỏi nhà.
Nhã Thanh đang ngồi trên giường, gục đầu xuống đầu gối. Tuy đã nhắc mình đó là Hoàng Nam chứ không phải Bảo Nam nhưng tâm trạng cô chẳng khá hơn chút nào.
Nhã Thanh quyết định đi tắm. Ngâm mình trong bồn nước nóng may ra có thể giúp cô cảm thấy thoải mái. Đúng là có khá hơn một chút, nhưng tâm trạng vẫn khá nặng nề. Như có một tảng đá đè nặng.
Bar clup
Nhã Thanh đang ngồi lủi thủi trong một góc khuất. Trên bàn là chai Hennessi X.O
DJ bắt đầu lên nhạc được hơn 10 phút rồi. Nhã Thanh đi vô tolet và lấy trong túi ra 1 viên thuốc nhỏ bằng đầu ngón tay út màu trắng. Bẻ ra làm đôi, cô bỏ một nửa vào miệng nhai nhanh rồi nuốt. Đó chính là thừ ban chiều Nhã Thanh đi lấy ở nhà xe T____T
Nhã Thanh trở ra và nốc hai ly rượu “set” (rượu không pha coca)
Chỉ sau 15 phút, “kẹo” đã mắt đầu thấm. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mờ ảo ảo. Âm thanh nghe to hơn và mạnh hơn. Nhã Thanh nhắm mắt lại và bắt đầu bay. Ngay khi vừa vô quán cô đã boa cho hai vệ sỹ đứng sát bàn cô. Như vậy là đảm bảo không ai quấy rầy cô nữa rồi.
“Kẹo” lần này là Cá Ngựa Trắng. Lên rất ngọt. Đúng như lời nói của ông anh bán kẹo. Hàng đỉnh.
Nhã Thanh không phải là một cô gái hư hỏng. Không hề! Nhưng cô lại cố làm cho mình hư hỏng. Cô tin vào lời của người bạn thân trước khi chết. Rằng cô là một con quỷ. Người có gương mặt thiên sứ nhưng có lòng dạ ác quỷ. Uyển Thy bảo Nhã Thanh hãy sống thật với bản chất mình. Và Nhã Thanh tin đây mới là con người thật của cô (Đúng là con ngốc còn xót lại!)
Hôm nay Hoàng Nam không ra ngoài chơi với bạn như mọi khi. Cậu đang đọc lại những email Bảo Nam gửi khi còn sống. Bảo Nam luôn kể với Hoàng Nam tất cả mọi chuyện mình làm trong ngày, và Hoàng Nam cũng vậy.
- Đây rồi – Hoàng Nam cười nửa miệng khi tìm thấy cái email mà cậu muốn tìm.
- Anh à, em vui quá! Em vừa tỏ tình với Nhã Thanh lúc này. Đến bây giờ tim em vẫn còn hồi hộp. Hỳ, em chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại vừa đàn vừa hát cho một cô gái nghe trong một quán café như ngày hôm nay. Em đã hát bài hát mà anh em mình thích nhất đấy anh. Nhã Thanh rất cảm động. Cậu ấy đã khóc. Lúc em hát xong cậu ấy đã ôm em, một cái ôm thật chặt. Vì khi đó run quá nên em không thể hôn được cậu ấy. Nếu bình tĩnh hơn thì em đã hôn Nhã Thanh rồi…
- Hoàng Nhã Thanh, cô hãy đợi đấy. Tôi thề sẽ làm cho cô phải khổ sở cả về thể xác lẫn tinh thần – Hoàng Nam nghiến răng.
Nhã Thanh lại vô tolet và nhai nột nửa viên thuốc còn lại. Cô ra chỗ ngồi và tiếp tục cuộc bay.
________

DJ bắt đầu out nhạc. Nhã Thanh tính tiền xong đâu đó thì ngồi nghe nhạc xả để “xuống”
- Hoàng Nhã Thanh. Cô được lắm! Làm cái trò gì mà giờ này còn chưa về? Mẹ tôi không có nhà là cô có thể đi chơi xả láng rồi – Hoàng Nam đang ngồi bên cạnh cây dương cầm nằm ở tầng 1.
- Tôi sẽ nói với mẹ việc cô đi chơi khuya – Hoàng Nam lẩm bẩm (con nít thật)
Nhã Thanh đang chạy xe trên đường lạnh buốt. Thế nhưng cô không thấy lạnh. Đầu cô cũng không suy nghĩ được gì. Cô chỉ thấy con đường trước mặt xa tít tắp. Chạy hết ga mà vẫn còn thấy chậm.
Nhã Thanh dắt xe vào gara nhỏ bên hông “Thiên Thần” rồi lững thững đi vào nhà. Đầu cô đang cúi gằm chợt ngẩng lên ngay lập tức, hai mắt nhắm tịt mơ mang mở to hẳn khi cô nghe tiếng piano và tiếng hát phát ra.
Giai điệu bài hát What are words đang vang lên bên tai cô.
- Ảo đến mức này sao? – Nhã Thanh nghĩ đó là do “kẹo”
Nhưng khi vừa bước vào cửa cô đứng sững. Thân hình đó, khuôn mắt đó, giọng hát đó, bài hát đó. Tất cả đang hiện lên trước mắt cô.
- Bảo Nam – Nhã Thanh dụi dụi mắt.
- Cậu về rồi à? Cậu đừng đi ngủ vội. Nghe tớ hát đã nhé – Hoàng Nam dừng lại và nói với Nhã Thanh.
Nhã Thanh gật đầu như cái máy, hai mắt mở to ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
Những ngón tay của Hoàng Nam bắt đầu lướt trên những phím đàn. Giọng hát quen thuộc vang lên.

Anywhere you are, I am near
Anywhere you go, I’ll be there
Anytime you whisper my name, you’ll see
How every single promise I keep
Cuz what kind of guy would I be
If I was to leave when you need me most

What are words
If you really don’t mean them
When you say them
What are words
If they’re only for good times
Then they don’t
When it’s love
Yeah, you say them out loud
Those words, They never go away
They live on, even when we’re gone

And I know an angel was sent just for me
And I know I’m meant to be where I am
And I’m gonna be
Standing right beside her tonight

And I’m gonna be by your side
I would never leave when she needs me most

What are words
If you really don’t mean them
When you say them
What are words
If they’re only for good times
Then they don’t
When it’s love
Yeah, you say them out loud
Those words, They never go away
They live on, even when we’re gone

Anywhere you are, I am near
Anywhere you go, I’ll be there
And I’m gonna be here forever more
Every single promise I keep
Cuz what kind of guy would I be
If I was to leave when you need me most

I’m forever keeping my angel close

Hoàng Nam đã hát xong và đang tiến lại phía Nhã Thanh. Nhã Thanh đứng yên không nhúc nhích. Cô vẫn nghĩ đây là ảo giác.
Bây giờ Hoàng Nam đang đứng cách Nhã Thanh chỉ một bước chân. Cậu nở nụ cười thật hiền. Nụ cười mà Bảo Nam vẫn hay cười với Nhã Thanh.
Nhã Thanh muốn đưa tay chạp vào người con trai đang đứng trước cô nhưng lại sợ ảo ảnh này tan biến.
Hoàng Nam đưa tay đặt lên má Nhã Thanh. Nhã Thanh nghiêng đầu để áp má mình sát hơn với bàn tay ấm áp ấy. Cô không ngờ cảm giác lại thật đến vậy.
Hoàng Nam từ từ cúi đầu xuống gần môi Nhã Thanh hơn. Và rồi hai bờ môi mềm mại chạm nhau. Nhã Thanh đáp lại nụ hôn một cách nồng nhiệt dù chẳng chuyên nghiệp tí nào (nụ hôn đầu) Cô quàng hai tay qua cổ Hoàng Nam và ghì chặt lấy nó.
Hoàng Nam hình như quên mất đây là nụ hôn chế nhạo. Cậu định dùng nụ hôn này làm tổn thương Nhã Thanh thế nhưng chính cậu cũng đang say đắm.
- Hai người đang làm gì vậy? – Một giọng nói tức giận vang lên làm cả hai giật mình. Bây giờ Hoàng Nam mới phát hiện ra mình làm “sai kế hoạch”. Mặt cậu bối rối, hai má đỏ bừng.
- Chát! – Cát Tường bước đến tát Nhã Thanh một cái thật mạnh làm vết thương trên miệng chưa lành do hồi sáng bị đánh rỉ máu.
- Con khốn! Sao mày dám hôn Hoàng Nam của tao chứ? – Cát Tường dơ tay định tát cái thứ hai nhưng bị Hoàng Nam ngăn lại. Cậu giữ cánh tay cát tường lại.
- Lên phòng đi! – Hoàng Nam nói, gương mặt hằm hằm.
- Cậu bênh nó sao? – Cát Tường tức giận.
- Tôi nói lên phòng mà – Giọng nói Hoàng Nam có vẻ như đang chịu đựng.
Cát Tường nhận ra Hoàng Nam đang kìm nén cơn tức giận. Cô nàng đành ngậm ngùi lên phòng, trước khi đi còn quay lại ném cho Nhã Thanh một lời đe dọa.
- Mày chưa xong với tao đâu.
Cát Tường đi khỏi. Nhã Thanh khụy xuống sàn. Gương mặt khổ sở. Đôi mắt vừa buồn vừa tức giận.
- Cậu… cậu là Hoàng Nam sao? – Nhã Thanh trừng mắt nhìn Hoàng Nam.
- Chứ cậu tưởng tôi là ai? Bảo Nam à? Thằng em đáng thương của tôi đã bị cậu hại chết rồi mà. Cậu quên rồi sao? – Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ sau đó bỏ lên phòng.
- Quá đáng! Thật sự quá đáng mà – Nhã Thanh dùng mu bàn tay phải chùi mạnh lên môi. Nước mắt cô rơi lã chã.

 Chap 6:

Tôi đã sai khi đáp lại nụ hôn đó nhưng sai lầm trầm trọng hơn đó là lúc này, tôi muốn có lại cảm giác ấy. Vừa ngọt ngào lại vừa tê buốt.

__________

Nhã Thanh đi ra khỏi phòng. Gương mặt mệt mỏi. Sau một đêm “bay” nhìn người cô khô rạc đi vì mất nước do tiết nhiều mồ hôi. Thêm vào đó là không ngủ được do tác dụng của “kẹo” lên thần kinh.
Nhã Thanh vừa đi được 2 bước thì Cát Tường cũng từ trong phòng đi ra. Cát Tường cố tình đi vụt lên và huých mạnh vào vai Nhã Thanh.
- Mày hãy cẩn thận đấy! – Cát Tường nhìn Nhã Thanh trừng trừng.
- Tôi phải cẩn thận gì? – Nhã Thanh hỏi. Mắt lờ đờ vô hồn.
- Chát! – Cát Tường tát Nhã Thanh.
Gương mặt Nhã Thanh vẫn trơ ra không có chút cảm xúc.
- Đừng có đến gần Hoàng Nam – Cát Tường nghiến răng.
- Mà tốt nhất mày nên xéo khỏi đây đi! – Cát Tường nói vẻ kênh kiệu.
- Tại sao tôi phải đi chứ? – Nhã Thanh vẫn nói với vẻ thẫn thờ. Giọng nói đều đều.
Cát Tường giận tím mặt nhưng cô bỏ qua vì cô còn bận đợi Hoàng Nam trước cửa phòng Hoàng Nam.
Nhã Thanh bước những bước chân mệt mỏi đi xuống cầu thang. Vừa tới chân cầu thang thì đã thấy Cát Tường đang khoác tay Hoàng Nam và cả hai đang đi vào nhà bếp.
Nhã Thanh không vô nhà bếp mà đi đến chỗ “Tuyết đen”
Cô cứ đứng đó nhìn bức tranh mà chẳng biết mình muốn gì. Rồi cô gục đầu dựa vào bức tranh. Nhắm nghiền hai mắt.
Nhã Thanh đang rất mệt mỏi. Tâm trạng cô đang ở mức cực kỳ tệ. Có lẽ là do lượng chất kích thích còn lại trong người đang chi phối đầu óc. Lần nào cũng vậy, mỗi lần Nhã Thanh “cắn kẹo” thì qua ngày hôm sau tinh thần cô hoàn toàn không ổn định. Có khi thì cứ suy nghĩ miên man. Có lần cô khóc cả ngày không nín được (sảng). Còn hôm nay, cô đang cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cô thèm một gia đình.
Đầu óc Nhã Thanh trống rỗng. Cô lủi thủi đi ra khỏi nhà. Nhìn cái dánh vẻ cô đơn ấy, ai cũng phải chạnh lòng, thế mà Hoàng Nam lại nở một nụ cười hả hê.
Trường Huyền Thoại
Phòng họp của hội học sinh
Cát Tường đang ở trong phòng. Cô là hội trưởng hội học sinh mà.
- Cậu gọi tôi có chuyện gì không? – Một nam sinh có dáng vẻ hung dữ đi vào.
- Dạo này cậu có vẻ ít phạm lỗi quá nhỉ? Không gây sự đánh nhau với Quỷ Vương nữa à? – Cát Tường nói, giọng kênh kiệu.
- Tôi đâu có dại mà làm trái lệnh con gái của ông trùm bang Quỷ Đêm chứ – Nam sinh kia nói.
- Chắc trong thời gian qua cậu bức bối lắm nhỉ. Có cơ hội cho cậu thư giãn đây. Xử lí con nhỏ Hoàng Nhã Thanh, học sinh mới chuyển trường đi!
- Tại sao tôi phải làm thế chứ?
- Nếu cậu không làm tôi sẽ đưa kiến nghị lên hội đồng trường đuổi học cậu. Cậu biết tôi có thể làm được điều đó mà. Với những lỗi cậu mắc thì nhà trường cũng sẽ không đắn đo trong việc đuổi học cậu đâu.
- Thế cậu không biết chuyện Quỷ Vương cứu Nhã Thanh sao?
- Vậy thì sao chứ?
- Quỷ Vương chưa bao giờ giúp người nào hết. Vậy mà lại giúp Nhã Thanh, tôi nói vậy chắc cậu hiểu chứ?
- Chẳng phải cậu là người duy nhất trong trường dám chống đối Quỷ Vương sao? Bữa nay biết sợ rồi à?
- Cậu không cần phải khích tôi đâu. Vô ích thôi.
- Vậy thì xem ra cậu chuẩn bị cuốn gói khỏi đây là kịp rồi.
- Nếu tôi nói với Quỷ Vương việc cậu nhờ tôi làm thì cậu nghĩ ai là người bị đuổi khỏi đây?
- Cậu dám uy hiếp tôi sao?
- Không dám! Tôi chỉ muốn sống yên thôi. Nước sông không phạm tới nước giếng. Tôi đi đây – Nam sinh đó nói rồi bỏ ra ngoài.
- Đáng ghét! Mày nghĩ mày có Quỷ Vương chống lưng thì tao không làm gì được mày sao? Hoàng Nhã Thanh, mày chưa biết mày đang đụng đến ai đâu – Cát Tường nghiến răng.
Xem ra con gái ông trùm Quỷ Đêm sẽ tự mình ra tay đây. Cát Tường là một cô gái rất xảo quyết. Nhưng cô lại rất được ái mộ trong trường, ngay khi vừa vào lớp 10 cô ta đã trở thành hội trưởng hội học sinh. Còn qua mặt các anh chị khối trên. Lực học của Cát Tường so vấy học sinh trường khác thì hơn hẳn nhưng ở trong ngôi trường này thì cũng chỉ bình thường thôi. Thế mà Cát Tường lại được đề cử làm hội trưởng hội học sinh vì được bạn bè tín nhiệm. Cát Tường kêu đàn em của ba mình đánh họ rồi vào vai người tốt xả thân cứu bạn bè. Sau khi Cát Tường lên làm hội trưởng hội học sinh, số học sinh vi phạm nội quy giảm đi hẳn vì vậy mà cô được làm hội trưởng 3 năm liền. Thật ra học sinh vào vi phạm sẽ bị đàn em của ba Cát Tường đánh cho thừa sống thiếu chết. Từ đó không dám nữa.
Bây giờ đang là tiết Hình học và là tiết cuối cùng của buổi sáng. Chiều nay Nhã Thanh còn phải học 4 tiết nữa.
Việt Lĩnh đang ngủ khò khò. Nhã Thanh thì cứ ngồi ngẩn người ra. Tay chân thì bứt rứt khó chịu (ai bảo cắn kẹo)
- Rầm! – Nhã Thanh đập bàn đứng bật dậy (cái kiểu này bị lây của Việt Lĩnh)
Việt Lĩnh đang ngủ ngon giật mình dậy. Đang định phun trào thì đã nghe tiếng thầy hình học phun trước rồi.
- Hoàng Nhã Thanh, em làm cái gì vậy? Ra ngoài ngay!
- Nhã Thanh chỉ chờ có vậy. Cô đi ra ngoài ngay lập tức.
Nhã Thanh tìm đến chỗ cái cây lần trước cô ngồi. Dựa đầu vào thân cây, Nhã Thanh đã cảm thấy dễ chịu hơn.
Điện thoại Nhã Thanh rung lên, có tin nhắn.
- Hàng đỉnh đúng không? Anh nói mà. Ảo vãi! – Tin nhắn của người bán “kẹo” cho Nhã Thanh.
- Ừ! Lên ngọt lắm anh ạ! Lần sau có hàng ngon nhớ báo em nha! – Nhã Thanh nhắn tin trả lời.
- Ảo đến mức tưởng thật thành ảo luôn đây – Nhã Thanh lẩm bẩm. Cô đưa tay chạm lên môi một cách vô thức. Não cô bắt đầu nhớ lại cảm giác của nụ hôn hôm qua.
- Tôi đã sai khi đáp lại nụ hôn đó nhưng sai lầm trầm trọng hơn đó là lúc này, tôi muốn có lại cảm giác ấy. Vừa ngọt ngào lại vừa tê buốt.
- Tỉnh lại đi Hoàng Nhã Thanh – Nhã Thanh nghĩ thầm, tự tay tát nhẹ vào mắt mình.
- Sao lại có ý muốn như vậy cơ chứ?
- Có lẽ là do “kẹo”. Phải rồi! Trong ngày hôm nay, mọi cảm xúc đều là ảo do tác dụng phụ của chất kích thích mà thôi – Nhã Thanh đang thuyết phục chính mình.
- Hoàng Nhã Thanh, bữa nay cậu định nổi loạn à? – Giọng Việt Lĩnh từ phía xa vang tới.
- Làm gì có. Chỉ tại trong lớp bức bối quá thôi – Nhã Thanh cười xởi lởi.
- Cậu làm cái trò gì mà qua một ngày người gầy rạc đi thế này? – Việt Lĩnh chau mày nhìn Nhã Thanh.
- Giảm cân siêu tốc – Nhã Thanh nháy mắt.
- Có điên không? Người thì như bộ xương biết đi còn giảm cân cái gì? – Việt Lĩnh bĩu môi.
- Cái này gọi là dáng chuẩn đấy – Nhã Thanh cãi.
- Cậu cao mét mấy mà kêu là dáng chuẩn?
- 1m58 – Nhã Thanh nói giọng nhỏ xíu.
- Hahahaha…… – Việt Lĩnh cười sặc sụa.
- Dáng chuẩn của một xì trum – Việt Lĩnh châm chọc.
- Cao để làm gì? Mặc đồ thêm tốn vải! – Nhã Thanh cãi cùn.
- Không thèm cãi với cậu nữa. Xuống canteen đi! Tôi khao cậu ăn trưa.
- Đã tới trưa đâu mà ăn – Nhã Thanh trả cheo.
- Thế cậu có ăn không thì bảo? – Việt Lĩnh cau có.
- Đang còn trong giờ học mà.
- Giờ học thì sao chứ? Đi xuống canteen nào! – Việt Lĩnh xỏ tay túi quần đi trước rồi Nhã Thanh cũng lững thững đi theo.
Cả 2 vừa xuống canteen thì chuông tan học reo lên.
5 phút sau nhà ăn bắt đầu đông dần. Hôm nay toàn bộ khối 12 đều học 9 tiết nên ở lại trường ăn trưa luôn. Một số học sinh khối 10 và 11 ở nội trú tại trường cũng đến ăn. Các học sinh bắt đầu xếp hàng để mua thức ăn.
- Ngồi đây đợi tôi! – Việt Lĩnh nói với Nhã Thanh rồi đi đến quầy bán thức ăn. Cậu chen ngang mà không cần xếp hàng. Cũng chẳng ai dám lên tiếng phàn nàn. Việt Lĩnh mua một túi đồ rồi quay lại bàn Nhã Thanh.
- Quỷ Vương đi cùng nhỏ nào vậy?
- Có phải đó chính là Hoàng Nhã Thanh trong tin đồn không?
- Con nhỏ đó đâu có gì nổi bật đâu. Sao Quỷ Vương lại đi với nó?
Tiếng bàn tán xôn xao khắp nhà ăn.
- Câm hết cho tao! – Việt Lĩnh quay lại quát và cả nhà ăn im thin thít.
Việt Lĩnh bắt đầu lấy trong túi ra những thức ăn mà cậu mua. Toàn bộ đều là đồ ăn đóng gói sẵn và một ít trái cây.
- Hamberger.
- Sanswich.
- Nước ép trái cây.
- Sữa tươi.
- Táo.
- Quýt.
- …..
- Cậu ăn cái nào trước? – Việt Lĩnh hỏi sau khi giới thiệu toàn bộ những gì có trong cái túi.
- Sao toàn mua đồ đóng gói sẵn không vậy? – Nhã Thanh chau mày.
- Tôi không tin tưởng vệ sinh trong cái nhà ăn này.
- Nhìn sạch sẽ mà. Khó tính quá đấy! – Nhã Thanh nheo mắt nhìn Việt Lĩnh.
- Vậy để tôi mua đồ chế biến cho cậu ăn nhé!
- Thôi được rồi. Ăn cái này cũng được.
- Vậy thì ăn đi! – Việt Lĩnh khui toàn bộ số đồ ăn trên bàn.
- Này! Có ăn hết không mà khui.
- Cậu phải ăn hết mà – Việt Lĩnh nhún vai.
- Cậu cũng ăn cùng tôi chứ? – Nhã Thanh hỏi.
- Không. Tôi thích cái này hơn – Việt Lĩnh lấy trong túi quần ra gói thuốc lá.
- Cậu là học sinh mà hút thuốc à? – Nhã Thanh chau mày (Hơ! Có người là hs mà cắn kẹo đó thôi)
Việt Lĩnh im lặng. Cậu mồi một điếu thuốc rồi rít một hơi dài. Nhả khói ra.
- Khụ… khụ… khụ… – Nhã Thanh ho sặc sục, ra công ra sức dùng hai tay xua khói đi.
- Không chịu được khói thuốc lá sao? – Việt Lĩnh hỏi.
- Muốn chết luôn đây – Nhã Thanh bịt mũi.
- Vậy thì tôi không hút nữa. Cậu mà không ăn hết chỗ này tôi sẽ hun cậu bằng khói thuốc đấy.
- Đồ độc ác! Tôi là heo sao?
- Mua đồ ăn cho cậu mà bị gọi là độc ác à? Có nhầm không vậy? Ăn đi! Nói nhiều – Việt Lĩnh ấn vào tay Nhã Thanh cái hamberger to đùng.
Hoàng Nam vừa đi vào canteen. Theo sau là Cát Tường.
- Kia chẳng phải là Nhã Thanh sao? – Cát Tường cố tình chỉ cho Hoàng Nam thấy Nhã Thanh.
- Đáng ghét! Cười đùa vui vẻ vậy sao? – Hoàng Nam nghĩ thầm.
- Cứ cười đi Hoàng Nhã Thanh. Không lâu nữa đâu cô sẽ quên mất cách cười như thế nào – Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh bằng đôi mắt tóe lửa.
Mắt Nhã Thanh vô tình đảo quanh canteen và cô đã nhìn thấy Hoàng Nam đang đứng nhìn mình sừng sộ.
- Ặc… – Nhã Thanh vỗ ngực mình.
- Uống cái này đi! – Việt Lĩnh mau mắn đưa bình nước trái cây cho Nhã Thanh.
- Thì ra là cậu tham ăn như vậy. Ăn đến mức chết nghẹn luôn – Việt Lĩnh châm trọc.
- Thế mà còn “tôi là heo sao” – Việt Lĩnh nhại lại câu của Nhã Thanh ban nãy.
Thế là cả hai lao vô đấu khẩu. Nhã Thanh quên luôn Hoàng Nam đang lườm mình.
Chap 7:

Vẻ đẹp hình thức có thể thấy bằng mắt nhưng lại chẳng thể tồn tại cùng thời gian.
Nhưng vẻ đẹp của cô gái trước mặt tôi đây thì cần phải dùng tâm hồn để cảm nhận. Và vẻ đẹp ấy sẽ tồn tại vĩnh viễn.
Tôi thề sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ tâm hồn trong sáng của cô ấy.

__________

Đã một một tuần trôi qua từ hôm Hoàng Nam hôn Nhã Thanh rồi. Một tuần nay ngày nào Nhã Thanh cũng phải chứng kiến cảnh Hoàng Nam ôm hôn cô gái khác trong nhà. Sáng ra thì phải chứng kiến Hoàng Nam và Cát Tường ngồi cạnh nhau trên xe bus.
Sáng nay cũng vậy. Hoàng Nam và Cát Tường đang ngồi cạnh nhau bên hàng ghế phía bên phải trong xe bus. Nhã Thanh thì ngồi cạnh 1 nam sinh cũng mặc đồng phục trường Huyền Thoại bên hàng ghế bên tay trái.
Nhã Thanh ngả đầu vào lưng ghế. Mắt nhìn lơ đễnh ra bên ngoài kính xe (Nhã Thanh ngồi cạnh cửa sổ) Cô chẳng để ý ai lên ai xuống nữa.
- Thằng này. Ra chỗ khác ngồi! – Một giọng nói như ra lệnh vang lên. Nam sinh ngồi cạnh Nhã Thanh lập tức đứng lên nhường chỗ. Vậy mà Nhã Thanh cũng chẳng hay biết gì.
Nhã Thanh chợt thấy vai mình nằng nặng. Quay qua thì thấy một cái đầu màu nâu hạt dẻ đang gục trên vai mình. Một mùi thơm quyến rũ tỏa ra từ những sợi tóc bồng bềnh của người đó.
Nhã Thanh chọc chọc vào đầu người đó nhưng không thấy có phản ứng gì.
Ban đầu Nhã Thanh còn thấy dễ chịu vì mùi hương từ tóc người này nhưng giờ cô bắt đầu mỏi vai nên thấy hơi bực mình.
Nhã Thanh lại chọc chọc ngón tay trỏ vô đầu người đó nhưng vẫn không thấy người đó nói năng gì.
- Cốp!!! – Nhã Thanh cốc mạnh vào đầu người đó.
- Hoàng Nhã Thanh, cậu muốn chết à? – Người đó bật dậy quát.
- Bùi Việt Lĩnh? Là cậu sao? Cậu ở đâu chui ra vậy? – Nhã Thanh ngạc nhiên.
- Cái gì mà ở đâu chui ra? Tay con gái gì đâu nguyên xương không. Gõ đau muốn chết – Việt Lĩnh xoa xoa vào chỗ vừa bị Nhã Thanh đánh.
- Nếu biết là cậu tôi sẽ gõ mạnh thêm tí nữa – Nhã Thanh làm vẻ mặt tiếc nuối.
- Cậu giỏi đấy! – Việt Lĩnh giơ tay định cốc lại nhưng nhìn mặt Nhã Thanh đang nhăn lại như khỉ. hai mắt nhắm tịt Việt Lĩnh lại thôi.
Nhã Thanh đợi một lúc không thấy gì thì hé một mắt ra nhìn. Việt Lĩnh đã bỏ tay xuống từ đời nào rồi. Cậu đang dựa đầu vào lưng ghế mắt khép lim dim.
- Woa! Cậu ta đẹp trai quá! Công nhận là đẹp thật!
- Gương mặt cân đối nhìn hoài không thấy chán. Đôi lông mày đen rậm.
- Lông mi dài quá! Cái mũi thì cao mà lại thon gọn.
- Đôi môi đẹp một cách bí ẩn.
- Cậu ta làm mình ghen tị thật! – Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh một cách chăm chú.
- Cái con nhỏ kia? Con gái gì mà nhìn con trai như muốn ăn tươi nuốt sống vậy hả? – Hoàng Nam nãy giờ quan sát điệu bộ của Nhã Thanh. Cậu đang tức sôi máu.
- Nhìn đã chưa? – Việt Lĩnh ngồi thẳng dậy. Quay đầu qua nhìn Nhã Thanh. Ở góc độ của Hoàng Nam nhìn tới thì y như Việt Lĩnh vừa hôn Nhã Thanh vậy.
Hoàng Nam thấy trong lòng bực bội vô cùng. Đôi mắt trở nên u ám hơn bao giờ hết. Lồng ngực cậu nhói lên một cái rõ đau.
- Sao tâm trạng lại tệ thế này chứ? – Hoàng Nam nghĩ thầm.
- Ai… ai nhìn cậu đâu – Nhã Thanh bối rối. Đôi mắt màu nâu vàng của Việt Lĩnh làm Nhã Thanh hơi bấn loạn.
- Hôm nay cúp học đi! – Mắt Việt Lĩnh sáng lên vẻ thích thú.
- Cúp học? – Nhã Thanh chau mày.
- Đến chạm rồi. Xuống thôi! – Việt Lĩnh kéo tay Nhã Thanh chạy xuống xe.
- Cô được lắm Hoàng Nhã Thanh! Xuống xe ở chạm này sao? Định cúp học à? – Hai bên quai hàm của Hoàng Nam đang nhô lên vì cậu đang gồng.
- Con nhỏ đáng ghét! Sao nó lại thân với Quỷ Vương như vậy chứ? – Cát Tường tức tối.
- Này! Đi đâu? – Nhã Thanh hỏi trong khi vẫn đang bị Việt Lĩnh kéo tay chạy như bị ai đuổi.
- Đi đâu cũng được. Cậu muốn đi đâu tôi sẽ đưa cậu đến đó – Việt Lĩnh trả lời. Chân vẫn chạy đều đều.
- Tôi muốn đến thiên đường – Nhã Thanh nói giọng có vẻ nghiêm túc.
- Được! Bây giờ đi ăn sáng rồi tôi sẽ đưa cậu đến thiên đường – Việt Lĩnh hứa chắc nịch.
Nhà hàng XYZ
- Này! Ăn đi chứ! Sao ngồi tần ngần vậy? – Việt Lĩnh hỏi Nhã Thanh.
Nhã Thanh chọc chọc cái nĩa vào miếng bít tết, vẻ không mấy thích thú.
- Sao vậy? Không hợp khẩu vị hả? – Việt Lĩnh hỏi, ánh mắt quan tâm.
- Ngon lắm! Nhưng tôi không thích – Nhã Thanh mím môi.
- Vậy cậu muốn ăn gì? Tôi đưa cậu đi ăn – Việt Lĩnh không nổi giận mà còn tỏ ra quan tâm hơn.
- Thật không? – Nhã Thanh cười toe, mắt sáng rực.
- Thật! Ăn gì cũng được, trừ ăn đập – Việt Lĩnh cười nham nhở.
- Vậy thì đi! – Nhã Thanh hào hứng.
Công viên thành phố
- Này Hoàng Nhã Thanh, đây là món cậu thích sao? – Việt Lĩnh hỏi.
- Rất thích nữa là đằng khác – Nhã Thanh cười toe.
- Có gì ngon chứ? – Việt Lĩnh ỉu xìu.
- Tôi không có thói quen ăn sáng. Nhưng tôi thích được ngồi trong công viên ăn bánh mì thịt nướng và uống nước mía vào buổi sáng. Với tôi đó là sự bình yên – Nhã Thanh nói nhưng không nhìn Việt Lĩnh. Mắt cô đang típ lại vì thích thú.
Nhã Thanh đưa ổ bánh mì thịt nướng nóng hổi lên cắn một miếng thật to. Nhai ngon lành. Rồi hút một hơi nước mía.
- Chà! Tuyệt quá! – Nhã Thanh cười.
- Có thật là tuyệt vậy không? – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh cười cũng cười theo nhưng đôi lông mày còn nhíu lại vẻ nghi ngờ.
- Cậu cũng thử đi! – Nhã Thanh đưa cho Việt Lĩnh ổ bánh mì.
Việt Lĩnh cũng há to và cắn một miếng. Nhai, nuốt, rồi hút một hơi nước mía.
- Đúng là cảm giác rất tuyệt! – Việt Lĩnh công nhận.
- Tôi đã nói mà – Nhã Thanh nói vẻ tự hào.
- Tôi chưa bao giờ gặp một cô gái đẹp đến thế này – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh, nghĩ thầm.
- Vẻ đẹp hình thức có thể thấy bằng mắt nhưng lại chẳng thể tồn tại cùng thời gian.
- Nhưng vẻ đẹp của cô gái trước mặt tôi đây thì cần phải dùng tâm hồn để cảm nhận. Và vẻ đẹp ấy sẽ tồn tại vĩnh viễn.
- Tôi thề sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ tâm hồn trong sáng của cô ấy.
Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh bằng đôi mắt thật hiền trong khi Nhã Thanh đang cười cười nói nói, thao thao bất tuyệt nên không để ý đến ánh mắt của Việt Lĩnh.
Trường Huyền Thoại
Hoàng Nam đang tập bóng rổ để chuẩn bị cho giải đấu giữa các trường trung học phổ thông trên toàn quốc.
- Hoàng Nam, em nói chuyện với tôi một chút! – Huấn luyện viên (HLV) gọi Hoàng Nam.
- Dạ? – Hoàng Nam chạy đến.
- Em không khỏe ở đâu à? – HLV
- Dạ em hơi mệt một chút.
- Hôm nay tinh thần của em giảm sát đi rất nhiều.
- Em xin lỗi thầy.
- Thầy biết chương trình cuối cấp rất nặng. Em còn phải học để thi đại học. Nhưng trường ta đã 2 năm liền vô địch. Thầy muốn lần này chúng ta sẽ tiếp tục dành giải nhất.
- Dạ vâng. Thầy hãy yên tâm ạ! Em nhất định sẽ dốc hết sức.
- Em hãy mau lấy lại phong độ vốn có của mình đi. Từ đầu buổi đến giờ em chưa lên rổ được trái nào cả.
- Em xin lỗi thầy.
- Được rồi. Đi luyện tập đi! Đừng làm tôi thật vọng.
- Vâng thưa thầy – Hoàng Nam cúi chào rồi quay lại sân tập.
- Chết tiệt! Mình làm sao thế này? Rốt cuộc là tại sao người lại chẳng có chút tinh thần nào chứ? Rõ ràng mình đâu có mệt. Nhưng sao cơ thể lại rã rời không có chút sức lực thế này? – Hoàng Nam nghĩ thầm.
Quay lại với Nhã Thanh và Việt Lĩnh nhé!
- Đúng là thiên đường thật! Tôi cứ nghĩ cậu nói xạo tôi chứ – Nhã Thanh nói, mắt cô đang sáng lên vẻ thích thú.
- Gì chứ? Tôi là ai mà lại đi nói xạo con nhóc như cậu – Việt Lĩnh xoa đầu, điệu bộ tự mãn.
- Ai con nhóc hả? Chưa chắc cậu đã sinh trước tôi đâu – Nhã Thanh nhếch môi.
- Cậu sinh ngày bao nhiêu? – Việt Lĩnh hỏi.
- Ngày 20-11
Việt Lĩnh nghe xong bặm môi.
- Thế cậu sinh ngày bao nhiêu? – Nhã Thanh hỏi.
- 12-12
- Vậy thì từ này bỏ cái từ “con nhóc” đi nhé! Chú còn sinh sau chị nữa đấy.
- Này, tôi dẫn cậu tới “thiên đường” cậu còn chưa cám ơn tôi mà cứ cãi tôi leo lẻo vậy đó hả? Cậu có tin tôi đạp cậu 1 cái lăn xuống dưới kia không? – Việt Lĩnh làm bộ mặt đe dọa nhưng chỉ là đùa thôi.
- Rồi, tin! Cám ơn cậu! – Nhã Thanh chắp tay vái.
- Tôi chưa chết đâu mà vái.
- Phải chết rồi thì mới đến thiên đường được chứ.
- Vậy cậu chết rồi hả?
- Ừ, tôi chết lâu rồi – Nhã Thanh nói.
Việt Lĩnh quay qua nhìn Nhã Thanh một cái thật khẽ.
Nơi Việt Lĩnh đưa Nhã Thanh đến là một đồi cỏ xanh mướt. Dốc thoai thoải (nếu lên đây mà lười đi bộ xuống thì nằm lăn xuống cũng được đấy ^^) Thỉnh thoảng lại có một cây thông che bóng mát. Ở trên đồi này nhìn xuống có thể thấy những dải màu đỏ, màu vàng, màu trắng… rất thích mắt. Đó là những vườn hoa. Đà Lạt nhiều hoa mà.
Ở đây không khí rất trong lành. Trời không nắng. Gió thổi nhè nhẹ mơn man mái tóc. Thoảng trong gió là hương thơm của trà. Cảm giác rất dễ chịu.
Việt Lĩnh nồi bệt xuống đám cỏ mềm mại và Nhã Thanh cũng ngồi theo.
Rồi Việt Lĩnh đột nhiên nằm hẳn ra cỏ. Gối đầu lên tay, điệu bổ thảnh thơi. Cậu nhìn lên bầu trời xanh. Việt Lĩnh giơ một tay ra phía trước.
- Tôi đang chạm vào bầu trời đấy – Việt Lĩnh nói lơ đãng.
- Cảm giác thế nào? – Nhã Thanh hỏi.
- Cậu thử đi rồi biết – Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh nằm xuống bên cạnh.
Nhã Thanh cũng làm theo Việt Lĩnh.
- Đúng là chạm vô bầu trời thật. Mây mềm mại như kẹo bông! – Nhã Thanh nói.
- Còn nền trời xanh kia mát như nước vậy! – Việt Lĩnh nói.
Việt Lĩnh cứ nằm nhìn lên bầu trời. Cậu hít thật sâu để tận hưởng bầu không khí dễ chịu nơi này.
- Sao im lặng vậy? – Việt Lĩnh quay qua hỏi Nhã Thanh.
- Ngủ mất rồi sao? – Việt Lĩnh chau mày. Nhã Thanh đang nằm ngủ ngon lành. Nét mặt thanh thản. Gió đang thôi làm một vài sợi tóc vướng lên mặt Nhã Thanh. Việt Lĩnh chồm người dậy, đưa tay vén những sợi tóc ấy ra. Đôi mắt cậu lúc này thật dịu dàng.
- Sao lại có thể ngủ dễ dàng như vậy chứ? Con ngốc này! Cậu không sợ tôi sao? Tin người như vậy cơ à? – Việt Lĩnh nghĩ thầm.
Việt Lĩnh từ từ hạ thấp đầu mình xuống để hôn Nhã Thanh. Nhưng khi môi Việt Lĩnh còn cách môi Nhã Thanh khoảng 3cm, Việt Lĩnh đột nhiên rướn người lên và đặt đôi môi đẹp một cách bí ẩn của mình lên trán Nhã Thanh. Nhã Thanh trở mình làm Việt Lĩnh hơi bối rối. Tưởng Nhã Thanh thức dậy nhưng thì ra cô nàng chỉ nằm nghiêng người qua thôi. Việt Lĩnh nằm xuống bãi cỏ. Cậu cũng nằm nghiêng về phía Nhã Thanh. Thế là bây giờ hai người đang nằm quay mặt vào nhau.
Nhã Thanh tỉnh dậy. Giật mình! Gương mặt Việt Lĩnh đang rất gần với mình. Cô có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông của Việt Lĩnh. Trán cô và trán Việt Lĩnh đang chạm vào nhau. Gương mặt Việt Lĩnh hoàn hảo tuyệt đối. Không tì vết dù cu cậu đánh nhau như cơm bữa. Hơi thở đều đều thoảng mùi hương hoa sứ. Mặt Nhã Thanh bắt đầu chuyển sang màu đỏ. Tim đập mạnh
Chap 8:

Việt Lĩnh và Nhã Thanh đang cùng đi bộ về. Cả hai đều im lặng vì hai người đang ngại ngùng chuyện ban nãy trên đồi cỏ.
- Cậu muốn về à? Tôi đưa cậu về nhà – Việt Lĩnh quyết định phá vỡ bầu không khí im lặng.
- Không cần đâu. Tôi tự về được mà – Nhã Thanh nói.
- Tôi đưa cậu đi thì sẽ đưa cậu về. Việt Lĩnh tôi là người có trách nhiệm lắm đấy – Việt Lĩnh vỗ ngực, giọng bông đùa.
Đột nhiêu từ phía trước vang lên những tiếng ồn ào.
- Bắt thằng chó đó lại!
- Không được để nó chạy mất.
- Hôm nay phải giết nó.
Việt Lĩnh và Nhã Thanh chưa kịp xác minh xem chuyện gì đã bị một người con trai đang cắm đầu chạy từ phía ngược lại va phải, cả 3 cùng té xuống đất.
Việt Lĩnh và Nhã Thanh đứng dậy nhưng người con trai kia vẫn nằm bẹp dưới đất. Mặt mũi người đó tím bầm. Người đầy máu.
- Nhã Thanh, cậu không sao chứ – Việt Lĩnh lo lắng.
- Tôi không sao? – Nhã Thanh lắc đầu. Rồi cả Việt Lĩnh và Nhã Thanh đều quay qua nhìn người vừa lao vào mình.
- Báo? – Việt Lĩnh nhận ra người con trai đó dù gương mặt người đó dính đầy máu và dày đặc những vết thương.
- Có chuyện gì vậy? – Nhã Thanh đến gần Báo và hỏi nhưng Báo kiệt sức nên không thể trả lời.
- Không liên quan đến chúng ta. Đi thôi! – Việt Lĩnh kéo tay Nhã Thanh.
- Cậu làm gì vậy? Người cậu ấy bị thương nhiều lắm. Đâu thể bỏ mặc được – Nhã Thanh níu tay Việt Lĩnh lại.
Đúng lúc đó thì có khoảng 20 thằng con trai chạy từ đâu đến. Tay cầm tuýp sắt.
- Nó kia rồi – Một thằng con trai chỉ cho cả bọn chỗ Báo đang nằm. Cả đám nhao nhao chạy tới nhưng rồi đứng khựng lại khi thấy Việt Lĩnh đang đứng ở đó.
- Quỷ Vương trường Huyền Thoại? – Một boy trong đám lên tiếng, hắn là đại ca của nhóm người đó.
- Thằng đó là người của cậu à? – Hắn cầm cây tuýp sắt và chỉ vào Báo
- Không – Việt Lĩnh trả lời.
- Vậy phiền cậu tránh ra để bọn tôi giải quyết thằng đó – Hắn có vẻ rất tôn trọng Việt Lĩnh.
- Được! – Việt Lĩnh kéo tay Nhã Thanh đi.
- Bùi Việt Lĩnh, sao cậu có thể thấy chết mà không cứu như vậy chứ? – Nhã Thanh tức giận giằng tay ra.
- Đó không phải là chuyện của tôi – Việt Lĩnh nói.
Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh, ánh mắt thất vọng tràn trề. Nhã Thanh cứ nghĩ Việt Lĩnh là người tốt, cô không biết rằng ngoài cô ra, Việt Lĩnh chẳng tốt với ai cả.
- Muốn đi thì cậu đi đi! – Nhã Thanh nói rồi quay mặt đi không thèm nhìn Việt Lĩnh.
- Thằng đó làm gì các cậu? – Việt Lĩnh quay qua hỏi đại ca của nhóm kia.
- Nó dám đến địa bàn của bọn tôi gây rối.
- Đánh cũng đã đánh rồi. Cho qua đi! – Việt Lĩnh nói.
- Đây là vấn đề danh dự của bọn tôi. Đâu thể cho qua được.
- Quỷ Vương tôi đã đích thân nhờ vả mà các cậu không chịu. Vậy thì tôi cũng chỉ còn cách bảo vệ danh dự của mình. Lên đi! – Việt Lĩnh vênh mặt, điệu bộ thách thức.
Cả đám đàn em bên kia chuẩn bị xông lên nhưng đại ca của chúng ra hiệu dừng lại.
- Được! Lần này tôi nể mặt cậu. Nhưng nếu thằng đó còn bén mảng đến địa bàn của tôi. Tôi sẽ chôn xác nó ở đó – Hắn nói.
- Chúng ta đi! – Hắn quay lại nói với bọn đàn em.
- Như vậy được chưa? – Việt Lĩnh quay lại nói với Nhã Thanh. Cậu cứ tưởng Nhã Thanh đang ngồi bên cạnh Báo, không ngờ Nhã Thanh đang đứng ngay phía sau cậu, mắt ngấn nước.
- Chát! – Nhã Thanh tát Việt Lĩnh.
- Cậu làm gì vậy? – Việt Lĩnh trợn mắt nhìn Nhã Thanh.
- Bùi Việt Lĩnh, vừa rồi cậu định làm gì? Đánh nhau sao? Đồ ngốc này! Lỡ cậu bị thương thì làm sao hả? – Nhã Thanh quát lên, nước mắt giàn dụa.
Cơn giận của Việt Lĩnh tan đi ngay lập tức.
- Thế chứ cậu muốn tôi phải làm sao? Cậu muốn cứu thằng đó mà.
- Nhưng mà tôi không muốn cậu vì tôi mà đánh nhau. Tôi không muốn cậu bị thương vì tôi – Nhã Thanh cúi đầu, giọng buồn bã. Nhã Thanh luôn bị ám ảnh về cái chết của những người xung quanh cô.
- Ngoài cậu ra, tôi sẽ không bị thương vì ai hết.
- Như vậy càng không được! – Nhã Thanh bật khóc làm Việt Lĩnh bối rối.
- Thôi được rồi. Nín đi! Tôi đã đánh nhau đâu nào – Việt Lĩnh dỗ dành.
Nhã Thanh đưa tay lau nước mắt nhưng chưa kịp lau thì Việt Lĩnh đã chộp tay Nhã Thanh lại.
- Làm như vậy giác mạc sẽ bị xước và nhiễm trùng đấy – Nói rồi Việt Lĩnh lấy trong túi quần ra chiếc khăn tay màu trắng. Lau nước mắt cho Nhã Thanh.
- Từ nay nếu cậu khóc mà không có tớ ở bên thì hãy dùng cái này – Việt Lĩnh ấn chiếc khăn vào tay Nhã Thanh.
- Bây giờ về thôi – Việt Lĩnh kéo tay Nhã Thanh.
- Còn cậu ta! – Nhã Thanh chỉ vào Báo.
- Chúng ta vừa cứu nó rồi. Giờ đi thôi!
- Cậu vứt cậu ta giữa đường vậy thì cậu ta phải làm sao?
- Chuyện đó liên quan gì đến tôi.
- Bùi Việt Lĩnh! – Nhã Thanh gằn giọng.
- Được rồi! Được rồi! Tôi biết rồi!
Bệnh viện.
Báo lững thững đi đến chỗ Việt Lĩnh và Nhã Thanh đang ngồi. Tay trái của Báo bị gãy. Đầu phải khâu 8 mũi. Ngoài ra những viết thương khác chỉ là vết thương ngoài da.
- Cám ơn! – Báo nói, giọng ngang phè.
- Mày nghĩ sao mà đến địa bàn bọn Tắc Kè gây rối vậy? – Việt Lĩnh hỏi.
- Buồn! Chán! – Báo trả lời.
- Thằng này, mày chán sống rồi à? – Việt Lĩnh nắm cổ áo Báo.
- Ông già với bà già đang cãi nhau ở nhà đó. Tao ra ngoài choảng nhau cho đỡ chán – Báo nói.
Việt Lĩnh buông cổ áo Báo ra.
- Tôi ra ngoài đợi cậu – Nhã Thanh nói. Cô muốn tránh mặt để Việt Lĩnh và Báo không khó xử. Cô nghĩ hai người họ biết nhau.
- Đừng đi đâu lung tung nhé! – Việt Lĩnh nói với Nhã Thanh.
- Bình thường tao nhường mày chứ không phải mày có thể đánh thắng được tao đâu. Đừng có lầm tưởng rồi đi gây sự lung tung – Việt Lĩnh quay lại nói với Báo.
- Đó là Hoàng Nhã Thanh mà gần đây cả trường đang đồn đại à? – Báo hỏi.
- Liên quan gì đến mày? – Việt Lĩnh quay lại, nghiến răng.
- Mày nên bảo vệ cô gái của mày cho tốt đi! Mới có đứa nhờ tao xử Nhã Thanh đấy – Báo cười nửa miệng.
- Mày khỏi lo! – Việt Lĩnh cười nửa miệng.
- Mày không quan tâm là đứa nào sao? – Báo hỏi.
- Dù là đứa nào cũng sẽ không làm gì được Nhã Thanh đâu của tao đâu – Việt Lĩnh nói, gương mặt ngạo mạn nhưng đẹp vô cùng.
- Sao mày không hỏi tao có nhận lời hay không? – Báo hỏi.
- Tao biết câu trả lời rồi thì hỏi làm gì – Việt Lĩnh trả lời rồi bỏ đi.
Báo chính là người con trai mà hôm ở trong phòng họp hội học sinh, Cát Tường kêu xử Nhã Thanh.
- Rốt cuộc là anh tự tin vào bản thân quá hay tin vào tôi? – Báo nghĩ thầm.
Việt Lĩnh đã thấy cái bóng Nhã Thanh đang đứng trước cổng bệnh viện.
- Đợi lâu không? – Việt Lĩnh hỏi.
- Không.
- Chúng ta đi nào! Ăn trưa rồi về nhé! – Việt Lĩnh nói.
- Cũng được.
- Cậu muốn ăn gì?
- Ban sáng tôi chọn rồi. Trưa cho cậu chọn.
- Vậy đi ăn hải sản nhé!
- Đã nói là cho cậu chọn mà.
- Vậy đi thôi! – Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh vào một chiếc taxi đang đậu bên trước cổng bệnh viện.
- Thằng đó là em khác cha khác mẹ của tôi đấy – Việt Lĩnh nói khi Nhã Thanh và Việt Lĩnh đã yên vị trong taxi.
- Khác cha khác mẹ? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Ba của tôi lấy mẹ của nó – Việt Lĩnh giải thích.
- À, hiểu rồi
.

Chap 9:

Nhã Thanh vừa ngủ dậy. Đã 5h chiều. Cô đi xuống nhà bếp xem có thể giúp gì không (người giúp việc nhà Cát Tường đã đến)
Nhã Thanh đi ngang qua phòng khách và lại thấy cảnh Hoàng Nam đang ôm một cô gái khác. Dạo này Hoàng Nam về nhà rất sớm. Ở trường học xong là cậu về nhà. Về để diễn phim cho Nhã Thanh xem đó mà.
Bực bội! Nhã Thanh đi vô nhà bếp, bước chân giậm mạnh hơn. Hai tai đỏ bừng.
- Đáng ghét! Những lúc như thế này thì con nhỏ Cát Tường kia đang ở đâu chứ? – Nhã Thanh nghĩ thầm.
Lần đầu tiên trong đời Nhã Thanh thật sự mong muốn Cát Tường có ở nhà, để dạy dỗ con nhỏ đang ngồi trên đùi Hoàng Nam.
Người giúp việc không có ở nhà. Có lẽ đã đi chợ mua đồ nấu ăn rồi.
Nhã Thanh lấy một ly sữa đầy và làm một hơi ngay trước cửa tủ lạnh xong rồi mới đóng cửa tủ lạnh lại một cách mạnh tay (đang tức ^^)
Quay người lại. Nhã Thanh giật mình vì Hoàng Nam đang đứng ngay phía sau cô.
- Làm gì mà hành hạ cái tủ lạnh vậy? – Hoàng Nam hỏi bằng giọng ngọt ngào sặc mùi gian xảo.
- Tôi lỡ tay – Nhã Thanh trả lời.
- Cậu đang tức giận chuyện gì sao? – Hoàng Nam bước một bước lại gần Nhã Thanh.
- Không có – Nhã Thanh lùi lại một bước và cô đụng phải cái tủ lạnh phía sau. Không còn chỗ cho Nhã Thanh giật lùi nữa.
- Thấy tôi và cô gái kia nên không vui à?
- Phải, các người ở đó làm tôi không thể ngắm “Tuyết đen” được.
- Thật sao? Tôi không nghĩ vậy – Hoàng Nam lại tiến thêm một bước nữa.
- Cậu muốn làm…
Câu nói của Nhã Thanh bị đôi môi của Hoàng Nam chặn lại. Hoàng Nam hôn Nhã Thanh.
- Môi cậu còn dính sữa này – Hoàng Nam nói, cười đểu.
- Chat! – Nhã Thanh tát Hoàng Nam.
- Đừng có dùng đôi môi hôn người con gái khác để hôn tôi. Tôi thấy dơ lắm! – Nhã Thanh quát. Bao nhiêu bực bội vì bấy lâu nay chứng kiến những cảnh gai mắt được dịp phun trào.
- Thế cậu chỉ muốn tôi hôn một mình cậu thôi sao? – Hoàng Nam nhướn mày.
Hoàng Nam ép sát Nhã Thanh vào cánh cửa tủ lạnh. Hôn cô ngấu nghiến. Một cái khóa môi thật chặt, thật sâu.
Nhã Thanh cố gắng vùng vẫy nhưng không được. Cô càng bực bội hơn với cái trái tim đang đập loạn lên của mình.
Cuối cùng Hoàng Nam buông tha cho đôi môi của Nhã Thanh.
- Đó là hình phạt cho việc hôn người con trai khác đấy Hoàng Nhã Thanh – Hoàng Nam nghĩ thầm rồi bỏ ra ngoài, nỗi bực tức trong lòng cậu từ sáng đến giờ tan biến hết. hay vào đó là cảm giác hả hê.
Nhã Thanh quỳ sụp xuống. Thở như hết hơi. Trái tim cô vẫn còn loạn nhịp. Hơi thở cô vẫn còn mang mùi hương của Hoàng Nam.
- Đồ xấu xa! Sao cậu có thể như vậy chứ? – Nhã Thanh tức đến nỗi ứa nước mắt.
Bữa tối hôm đó Nhã Thanh ăn trong im lặng. Cô không nhìn Hoàng Nam lấy một lần. Hoàng Nam cũng im lặng. Chỉ có mình Cát Tường ríu ra ríu rít khoe người giúp việc nhà mình nấu ăn ngon. Rồi liên tục gắp thức ăn cho Hoàng Nam.
Sáng hôm sau
Nhã Thanh, Cát Tường, Hoàng Nam đang ngồi bên bàn ăn. Nhã Thanh chỉ uống sữa còn Cát Tường và Hoàng Nam ăn sandwich.
- Hôm nay cậu có đi học không Nhã Thanh? – Cát Tường hỏi, giọng mỉa mai.
- Cậu thật sự quan tâm tôi sao? – Nhã Thanh hỏi.
- Đương nhiên rồi. Tôi là hội trưởng hội học sinh mà. Hôm qua cậu đã cúp học ngay trước mắt tôi đấy.
- Thì sao? – Nhã Thanh hỏi, giọng lạnh băng.
- Chẳng sao cả. Tôi làm sao có thể làm gì được cậu chứ. Cậu cúp học với Quỷ Vương cơ mà.
- Rốt cuộc là cậu muốn nói gì?
- Cậu mới đến mà có cái ô lớn quá ha. Tôi thắc mắc liệu có phải đó là một sự trao đổi. Cậu cho Quỷ Vương một thứ gì đó và đổi lại Quỷ Vương chống lưng cho cậu trong trường. Tôi nghĩ mãi mà không nghĩ ra cậu cho Quỷ Vương cái gì. Ngoài thân thể ra thì cậu đâu còn cái gì cho Quỷ Vương – Cát Tường mỉa mai.
Nhã Thanh không thể nén nổi con giận. Cô hắt ly sữa đang uống giở vào Cát Tường. Đặt ly lên bàn một cách mạnh tay. Sau đó bỏ đi học trước.
- Con nhỏ đáng ghét! Mày dám làm tao quê trước mặt Hoàng Nam sao? – Cát Tường giận run người. Mắt phừng phực lửa.
Trường Huyền Thoại
Giờ ra chơi
Nhã Thanh ngồi lại trong lớp mà không ra ngoài chơi như những bạn khác. Việt Lĩnh thì đi đâu mất dạng rồi.
- Nhã Thanh, có người tìm cậu này – Một bạn cùng lớp ló đầu vô cửa lớp gọi Nhã Thanh.
Nhã Thanh đi ra thì thấy Cát Tường đang ở đó.
- Nói chuyện tí đi! – Cát Tường nói rồi đi đến góc khuất ở đầu cầu thang. Nhã Thanh cũng đi theo.
- Tôi với cậu có gì để nói? – Nhã Thanh hỏi.
- Tôi không nghĩ vậy đâu.
- Vậy cậu muốn nói gì thì nói lẹ đi!
Cát Tường cười gian. Cô giật lùi dần về phía bậc thang. Ngả người ra phía sau.
- Này, làm gì vậy? Cẩn thận – Nhã Thanh đưa tay kéo Cát Tường.
- A! – Nhã Thanh rút tay lại. Bàn tay cô bị Cát Tường cào rất sâu. Máu bắt đầu túa ra.
- Có người ngã cầu thang!!! – Tiếng la thất thanh của một học sinh và cả trường bắt đầu đổ xô đến chỗ Cát Tường đang nằm.
Nhã Thanh đứng như hóa đá trên đầu cầu thang. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Hội trưởng bị té cầu thang – Lại một tiếng la khác.
Hoàng Nam từ đâu chạy đến đỡ Cát Tường dậy.
- Này! Không sao chứ? – Hoàng Nam hỏi.
- Nhã Thanh… cậu đừng giận tớ nữa… Tớ xin lỗi… về việc sáng… nay mà… – Cát Tường thút thít, nhìn Nhã Thanh bằng đôi mắt tội nghiệp.
- Cậu đang nói gì vậy? – Nhã Thanh chau mày.
- Có chuyện gì vậy Nhã Thanh? – Việt Lĩnh nghe thấy Cát Tường gọi tên Nhã Thanh thì len qua đám đông đến đứng cạnh Nhã Thanh.
Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh bằng đôi mắt ngơ ngác. Chính cô cũng đang không hiểu chuyện gì xảy ra.
- Cậu với Nhã Thanh có chuyện gì vậy? – Hoàng Nam hỏi Cát Tường.
- Tớ cảm thấy… sáng nay… mình hơi quá đáng… nên đến xin lỗi Nhã Thanh. Nhưng… cậu ấy… không tha thứ… cho tớ. Tớ cố… gắng… níu tay Nhã Thanh…năn nỉ… nhưng Nhã Thanh hất tớ ra. Tớ trượt chân… nên bị té… Tớ nghĩ Nhã Thanh chỉ… vô tình… chứ không cố ý xô ngã tớ đâu – Cát Tường tiếp tục khóc.
Bây giờ thì Nhã Thanh đã hiểu Cát Tường định làm gì.
- Cậu không sao chứ? Đứng lên nào, tôi đưa cậu xuống phòng y tế! – Hoàng Nam đỡ Cát Tường đứng dậy.
- Tớ… – Cát Tường khụy xuống rồi ngất (chả biết ngất thật không nữa).
Hoàng Nam bế Cát Tường chạy xuống phòng y tế. Trước khi đi còn tặng cho Nhã Thanh một cái nhìn vừa tức giận, vừa thật vọng lại thêm một chút coi thường trong đó.
- Hoàng Nhã Thanh đẩy hội trưởng té sao?
- Sao cậu ta có thể làm như vậy với hội trưởng chứ?
- Đúng là độc ác!
- Không thể tha thứ cho nó được!
- Đề nghị nhà trường đuổi học nó đi!
- Hội trưởng đúng là hiền lành! Bị Nhã Thanh xô té mà còn nói giúp cho nó.
- Nhã Thanh ghen tị với hội trưởng nên mới làm như vậy đấy.
- Hoàng Nhã Thanh, biến khỏi trường Huyền Thoại đi!
- …..
Tiếng bàn tán xôn xao của các học sinh bắt đầu nổi lên.
- Đứa nào muốn bị đuổi học thì mở miệng nói tiếp đi! – Việt Lĩnh nói, gương mặt hằm hằm.
Tất cả mọi tiếng bàn tán đều im bặt.
- Chúng ta đi nào! – Việt Lĩnh kéo tay Nhã Thanh. Giật mình! Cậu cảm thấy bàn tay mình dính dính khó chịu. Việt Lĩnh đưa tay lên xem.
- Máu? Nhã Thanh! Tay cậu sao vậy? – Việt Lĩnh hoảng hốt.
- Không sao đâu – Nhã Thanh trả lời, giọng buồn bã.
- Xuống phòng y tế nào! – Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh đi.
- Tôi không muốn xuống đó đâu – Nhã Thanh níu tay Việt Lĩnh, nhìn cậu băng đôi mắt bi thương. Nhã Thanh không muốn xuống phòng y tế. Không muốn thấy cảnh Hoàng Nam chăm sóc Cát Tường. Không muốn thấy ánh mắt coi thường của Hoàng Nam.
- Được rồi. Vậy thì không xuống phòng y tế. Chúng ta lên sân thượng đi!
Nhã Thanh gật đầu rồi đi theo Việt Lĩnh.
- Cậu ở trên này đợi tôi một lát nhé! – Việt Lĩnh nói khi lên đến sân thương.
- Được.
Phòng y tế
Cát Tường đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nhưng chẳng biết có phải đang hôn mê không nữa. Hoàng Nam đang ngồi cạnh. Cậu đang đợi Cát Tường tỉnh lại để hỏi cho rõ mọi chuyện.
- Cô ơi lấy cho em chai thuốc sát trùng, bông và băng gạc đi! – Việt Lĩnh chạy xộc vào.
- Em bị thương à? – Cô giáo hỏi.
- Không. Là bạn em. Lấy mau đi cô – Việt Lĩnh hối thúc.
- Được rồi. Để cô lấy. Em đợi xíu.
Việt Lĩnh nhận được túi đồ từ tay cô giáo phòng y tế thì lập tức lao vút đi.
- Ai bị thương vậy chứ? – Hoàng Nam nghĩ thầm.
- Ai cũng được, hy vọng không phải là…
Cát Tường mở mắt ra nhìn Hoàng Nam.
- Cậu tỉnh rồi à?
- Ừ – Cát Tường trả lời, giọng yếu ớt.
- Thấy trong người thế nào?
- Tớ không sao. Chỉ hơi ê ẩm một chút.
- Nhã Thanh… đẩy cậu té à? – Hoàng Nam hỏi. Ánh mắt thăm dò.
- Không phải đâu. Chỉ là tai nạn thôi – Cát Tường bặm môi.
- Cậu nói như vậy tôi càng nghi ngờ.
- Bỏ qua đi Hoàng Nam, dù sao cũng sống chung một nhà mà. Tớ cũng là vì nghĩ cả hai sống chung một nhà, gặp nhau hằng ngày, nếu cứ gây xích mích thì cả hai cùng khó xử nên mới chủ động làm hòa. Vậy nên cậu hãy cho qua đi nhé!
- Hoàng Nhã Thanh! Cậu làm tôi thất vọng quá! Đúng là bản tính con người khó thay đổi. Một năm trước cậu đã rất độc ác với em trai tôi. Bây giờ cũng vậy. Cậu đúng là một con quỷ! – Hoàng Nam nghĩ thầm.
- Nhã Thanh, để xem lần này ai tin mày. Tao sẽ làm cho mày biến khỏi ngôi trường này, biến khỏi “Thiên Thần”, thậm chí biến khỏi cuộc đời này. Khôn hồn thì đừng có chọc tức tao – Cát Tường nghĩ thầm.
Sân thượng
- Aaaa! Nhẹ tay một chút – Nhã Thanh nhăn mặt. Cô và Việt Lĩnh đang ngồi xát trùng vết thương cho cô.
- Sao lại có vết thương này? – Việt Lĩnh hỏi.
- Ban nãy khi đẩy Cát Tường tè không may cào đấy – Nhã Thanh cười chua chát.
- Nói dối! Có chết tôi cũng không tin cậu đẩy Cát Tường. Cậu đừng có nói dối tôi! – Việt Lĩnh bực bội.
- Sao cậu lại nghĩ như vậy? Cả trường đều tin tôi đẩy Cát Tường mà.
- Mặc kệ! Dù cả thế giới này không tin cậu thì tôi cũng vẫn tin cậu – Việt Lĩnh nói chắc nịch.
- Sao cậu lại tin tôi như vậy chứ?
- Tin tưởng một người cũng cần lí do sao? Tôi tin cậu vì tôi biết tôi có thể tin cậu.
- Tôi khuyên cậu nên giữ khoảng cách với tôi. Những người thân thiết với tôi chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả. Cậu đừng quá quan tâm đến tôi! – Nhã Thanh nói, giọng buồn bã. Đôi mắt bi thương tuyệt vọng.
- Tôi mặc kệ. Quan tâm cậu là quyền của tôi.
- Coi như tôi nhờ cậu đấy. Làm ơn đừng thân thiết với tôi, đừng quan tâm tôi, đừng can thiệp vào chuyện của tôi!
- Nếu tôi nói không được thì sao? – Việt Lĩnh nhìn sâu vào mắt Nhã Thanh.
- Vậy thì tôi chỉ còn cách tránh xa cậu – Nhã Thanh đẩy Việt Lĩnh ra. Đứng lên bỏ đi.
- Pặc! – Việt Lĩnh nắm cổ tay Nhã Thanh, kéo cô ngồi xuống lại.
- Hoàng Nhã Thanh, cậu nghe cho rõ đây. Tôi không cần biết chuyện gì đã xảy ra khiến cậu muốn xa lánh mọi người nhưng tôi sẽ không mặc kệ cậu đâu. Chuyện của cậu cũng là chuyện của tôi – Việt Lĩnh lớn tiếng.
- Cậu dựa vào cái gì mà nói như vậy chứ? – Nhã Thanh hét lên.
- Dựa vào ba chữ TỚ YÊU CẬU có được không? – Việt Lĩnh ôm chầm lấy Nhã Thanh, ghì chặt.
- Tớ không yêu cầu cậu phải đáp lại tình yêu của tớ ngay bây giờ. Tớ sẽ đới cậu. Tớ có thể đợi cậu bao lâu cũng được. Nhưng nếu cậu bảo tớ đừng quan tâm đến cậu thì tớ làm không được đâu. Đừng tàn nhẫn với tớ như thế!

Chap 10:

Trường Huyền Thoại
Phòng hiệu trưởng
- Em hãy nói cho tôi biết xem tại sao em lại hành động như vậy? – Thầy hiệu trưởng nói, giọng nghiêm trọng.
- Em không có gì để nói thưa thấy – Nhã Thanh trả lời.
- Không có gì để nói tức là em thừa nhận mình đẩy hội trưởng ngã sao?
- ……… – Nhã Thanh im lặng.
- Tôi đã xem học bạ của em. Thành tích và hạnh kiểm đều rất tốt. Em là một học sinh ngoan, nhưng tại sao hôm qua em lại hành động như vậy chứ? Nếu có hiểu lầm gì thì em phải nói ra chứ! – Thầy hiệu trưởng nói bằng giọng thuyết phục.
- Nếu em nói Cát Tường cố tình té thì thầy sẽ tin em chứ?
- Em đang đùa với tôi đấy à? Làm gì có chuyện hội trưởng hội học sinh tự động té chứ? Tôi đã cho em cơ hội giải thích vậy mà em lại nói với tôi một chuyện hoang đường như thế sao? – Thầy hiệu trưởng nổi giận.
- Học sinh toàn trường đang rất kích động. Mọi người đang tổ chức bỏ phiếu đuổi học em đấy.
- Em biết thưa thầy. Em sẽ rời khỏi trường.
- Cậu sẽ không đi đâu cả – Việt Lĩnh từ đâu lù lù đi vào.
Hiệu trưởng đang ngồi trên ghế đứng phắt dậy, cúi đầu chào. Nhã Thanh rất bất ngờ trước hành động của thầy hiệu trưởng.
- Sẽ không có chuyện Nhã Thanh bị đuổi học đâu – Việt Lĩnh nói, giọng bực tức.
- Nhưng các học sinh đang rất phẫn nộ. Nếu không làm vậy e là sẽ loạn mất – Thầy hiệu trưởng phân bua.
- Nếu sợ học sinh trường này làm loạn thì ông đi tìm trường khác làm hiệu trưởng đi! Tôi không bắt ông ở lại đây chịu khổ đâu – Việt Lĩnh gật gù cái đầu điệu bộ thông cảm nhưng giọng nói thì vô cùng kiêu ngạo.
- Đi nào Nhã Thanh! – Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh ra ngoài.
Toàn bộ học sinh trong trường đang tập trung trước cột cờ. Giữa bục chào cờ có một cái thùng kính để đựng phiếu. Các học sinh đang lần lượt xếp hàng để đi lên cho phiếu vào thùng.
Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh quay lại phòng hiệu trưởng. Ấn Nhã Thanh ngồi xuống ghế.
- Coi chừng cậu ấy! Không được để ra ngoài trước khi tôi quay lại. Lấy nước cho cậu ấy uống! – Việt Lĩnh ra lệnh cho thầy hiệu trưởng.
- Vâng – Hiệu trưởng trả lời một cách cung kính.
Việt Lĩnh hằm hằm tiến lại chỗ thùng phiếu.
- Xoảng – Thùng phiếu bị Việt Lĩnh đạp đổ xuống đất và vỡ toang. Tất cả học sinh có mặt đều im lặng, sợ hãi.
Việt Lĩnh đổ lọ cồn vừa lấy ở phòng thí nghiệm vào đống phiếu dưới đất. Vứt một mồi diêm vào và ngọn lửa nhanh chóng phực lên.
- Đứa nào cảm thấy khó chịu, không muốn học cùng trường với Nhã Thanh thì tự động biến khỏi Huyền Thoại đi! – Việt Lĩnh quát.
Tất cả nín thinh không dám hó hé. Duy chỉ có Hoàng Nam từ trong đám đông đi lên, đến đứng đối diện với Việt Lĩnh.
- Bọn tôi đâu có làm gì sai. Người làm sai là Hoàng Nhã Thanh cơ mà – Hoàng Nam nói.
- Nhã Thanh chẳng làm sai gì cả – Việt Lĩnh trừng mắt.
- Nói như cậu thì việc đẩy hội trưởng té xuống cầu thang là đúng sao? – Hoàng Nam vặn lại.
- Không. Ý tôi là Nhã Thanh không làm điều đó – Việt Lĩnh nói.
- Vậy theo cậu tại sao hội trưởng lại té?
- Chẳng phải chính hội trưởng đã khẳng định đó chỉ là tai nạn sao. Phải vậy không Lâm Cát Tường – Việt Lĩnh nhìn vào đám đông để tìm Cát Tường. Khi gọi tên Cát Tường, Việt Lĩnh có phần gằn giọng. Không ai nghe ra được điều đó trừ Cát Tường.
- À… phải! Đó chỉ là tai nạn thôi – Cát Tường chen lên đứng trước mặt đám đông, giọng ấp úng.
- Các người nghe rồi chứ! – Việt Lĩnh quát.
- Dù vậy thì cũng phải có hình thức kỷ luật. Dù là tai nạn nhưng việc Cát Tường bị thương thì tính sao? – Hoàng Nam bắt bẻ.
- Kỷ luật Nhã Thanh thì vết thương của Cát Tường sẽ lành à? – Việt Lĩnh cười nhạt, điệu bộ bất cần.
- Không. Nhưng như vậy sẽ làm yên lòng học sinh trong trường. Hội học sinh đang rất bức xúc khi hội trưởng của họ bị như vậy.
- Vậy thì giải tán hội học sinh đi! Không còn hội học sinh thì sẽ không còn hội trưởng, vậy là xong.
Việt Lĩnh xỏ tay túi quần bỏ đi. Vậy là kết thúc cuộc tranh cãi. Với bản tính của Việt Lĩnh, bình thường thì nãy giờ Hoàng Nam chết mấy lần rồi nhưng vì Việt Lĩnh nhớ rằng Nhã Thanh không muốn cậu đánh nhau nên Việt Lĩnh đã kiềm chế.
Về phần Hoàng Nam, phiếu của cậu là phiến phản đối việc đuổi học Nhã Thanh. Hoàng Nam không muốn Nhã Thanh bị đuổi học tí nào. Nhưng khi thấy thái độ của Việt Lĩnh đối với Nhã Thanh thì Hoàng Nam cảm thấy bực bội nên mới chống đối Việt Lĩnh như vậy (ghen đó mà)
- Tức quá! Sao Quỷ Vương lại đứng về phía nó chứ? – Cát Tường giận tím mặt.
- Nhưng không sao. Hoàng Nam đứng về phía mình mà – Cát Tường cười đểu.
- Nếu cứ tiếp tục làm khó nó, Quỷ Vương sẽ không để yên cho mình. Vậy thì phải làm cho nó tự biết sợ mình. Phải cho nó thấy thế lực của ba mình mạnh như thế nào. Để nó biết người nó đối đối đầu là ai – Cát Tường vênh mặt đầy khiêu khích. Kèm theo là một nụ cười tự tin.
Việt Lĩnh quay trở lại phòng hiệu trưởng. Thầy hiệu trưởng thấy Việt Lĩnh đi vào thì đi ra ngoài để giải tán đám đông trước cột cờ.
- Xong rồi. Về lớp nào! – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh cười thật tươi.
- Sẽ không sao chứ? – Nhã Thanh ngần ngại.
- Yên tâm đi! Ngoài tớ ra sẽ không ai có thể đuổi cậu khỏi trường này đâu – Việt Lĩnh nói vẻ tự hào.
- Cậu cũng chỉ là học sinh thôi mà – Nhã Thanh chau mày.
- Ừ, nhưng tớ đồng thời là chủ nhân của ngôi trường này mà.
- Cậu đang xạo đứng không? – Nhã Thanh nheo mắt nhìn Việt Lĩnh. Nhưng rồi cô bắt đầu tin vào lời Việt Lĩnh vừa nói khi nghĩ lại thái độ của thầy hiệu trưởng đối với Việt Lĩnh. Nhã Thanh há hốc miệng kinh ngạc.
- Làm sao mà cậu có thể? Cậu mới 18 tuổi thôi mà.
- Ba tớ xây trường này cho tớ đấy. Hồi lớp 8 tớ có thích một cô gái nhưng cô ấy chê tớ hiền quá. Bỏ tớ theo một thủ lĩnh trường tớ lúc đó. Tớ đã rất buồn. Vậy nên ba tớ xây trường cho tớ. Để tớ trở thành thủ lĩnh.
Nhã Thanh bật cười. Cô không ngờ lí do lại ngộ nghĩnh như vậy.
- Bí mật đấy nhé! Chỉ có mình cậu biết thôi đấy – Việt Lĩnh nháy mắt.
- Sao cậu lại cho tớ biết?
- Ngốc vậy! Tớ sẽ không dấu người tớ yêu bất cứ điều gì – Ba chữ “người tớ yêu” được Việt Lĩnh nói một cách tỉnh bơ. Trong khi Nhã Thanh vừa nghe xong thì mặt đã đỏ bừng lên.
Tối hôm đó
Nhã Thanh đang học bài vì ngày mai có bài kiểm tra Anh Văn. Cô cảm thấy hơi buồn ngủ nên đi vào phòng tắm rửa mặt.
Nhã Thanh trở ra. Giật mình! Hoàng Nam đang ngồi trên giường cô. Hoàng Nam lần nào cũng xuất hiện như ma vậy.
- Cậu vào phòng tôi làm gì? – Nhã Thanh hỏi.
- Rốt cuộc cậu và Quỷ Vương có quan hệ gì với nhau – Hoàng Nam hỏi bằng giọng rất xấc. Như kiểu chủ nhân hỏi bề tôi vậy.
- Cậu hỏi làm gì?
- Nói xem! Tại sao thằng đó lại bảo vệ cậu như vậy?
- Tôi không có bổn phận phải giải thích với cậu – Nhã Thanh định bỏ ra ngoài.
- Pặc – Hoàng Nam kéo tay Nhã Thanh ngồi xuống. Và bây giờ Nhã Thanh đang ngồi trên đùi Hoàng Nam.
- Cậu muốn làm gì? – Nhã Thanh vùng vẫy nhưng vô ích. Cánh tay Hoàng Nam đang ôm cô rất chặt.
- Cậu với Quỷ Vương chắc không phải là quan hệ đó chứ? – Hoàng Nam thì thầm vào tai Nhã Thanh.
- Quan hệ đó là quan hệ gì? – Nhã Thanh hỏi.
- Tôi khuyên cậu nên dừng lại đi. Chỉ có thằng em hiền lành của tôi mới để cậu đùa giỡn như vậy chứ Quỷ Vương thì không đâu. Cậu đang đùa với lửa đấy – Hoàng Nam ghé sát miệng mình vài tai Nhã Thanh.
- Tôi không đùa giỡn với ai cả.
- Vậy là cậu thật lòng thích Bảo Nam sao?
- …… – Nhã Thanh chỉ im lặng. Không trả lời.
Hoàng Nam cắn nhẹ vào vành tai Nhã Thanh làm cô rùng mình. Rồi cậu từ từ hôn lên cổ Nhã Thanh.
Lý trí thì mách bảo Nhã Thanh phải vùng ra nhưng trái tim thì lại không cho phép. Nhã Thanh đang chơi vơi giữa sự đấu tranh tâm lí thì bất chợt thấy vai mình đau buốt.
- Aaaa!!! – Nhã Thanh hét lên đau đớn. Trên vai cô in vết răng cắn của Hoàng Nam. Máu bắt đầu chảy xuống.
- Hoàng Nhã Thanh, cậu đừng quên em trai tôi đã vì cậu mà chết. Cậu đừng nghĩ có thể vui vẻ bên người con trai khác mà quên Bảo Nam – Hoàng Nam hất Nhã Thanh ngã ra giường rồi đứng dậy nhìn Nhã Thanh, ánh mắt khinh bỉ.
Hoàng Nam bỏ ra ngoài. Nhã Thanh nằm trên giường ôm vai mình. Vết cắn rất sâu. Máu chảy ướt vai áo. Nhưng vết thương trong trái tim cô còn sâu hơn.
- Tại sao lại đau như vậy? Trái tim mình…
- Tại sao khi nãy mình lại bị đôi môi ấy mê hoặc chứ?
- Mùi hương của cậu ấy vẫn còn đọng lại trong ăn phòng này.
Nhã Thanh khẽ rùng mình. Cô vừa phát hiện ra một sự thật đáng sợ. Một điều đáng lẽ không được phép xảy ra. Cô… yêu Hoàng Nam mất rồi.
Thật ra Bảo Nam chỉ là cái cớ, sự thật là chính Hoàng Nam không muốn Nhã Thanh ở bên người con trai khác nhưng bản thân Hoàng Nam không chịu thừa nhận điều đó. Cậu chỉ đang vịn vào cái lí do mang tên “Bảo Nam” mà thôi. Tự lừa dối mình và lừa dối Nhã Thanh. Đúng là đáng thương.

Chap 11:

Mới một tuần trôi qua mà đối với Nhã Thanh cứ như một thế kỷ dài đằng đẵng. Từ mệt mỏi cho tới mệt mỏi. Một tuần qua đã bòn rút của Nhã Thanh quá nhiều sức lực. Bị bạn bè cô lập. Chịu đựng những cái lườm quýt, những cái huých vai cố ý của các bạn cùng trường. Đó chưa phải là tất cả. Nhã Thanh buồn nôn khi Cát Tường tỏ ra thân thiện với mình trước mặt mọi người và trước mặt Hoàng Nam. Bây giờ trong mắt mọi người Nhã Thanh giống như con quỷ đang được “thiên thần Cát Tường” ban phát sự khoan dung. Tởm lợm!
Nhưng điều làm Nhã Thanh mệt mỏi nhất là việc xác định tình cảm với Hoàng Nam. Rốt cuộc cô yêu Trần Hoàng Nam hay là yêu Trần Hoàng Nam – NGƯỜI ANH SINH ĐÔI CỦA TRẦN BẢO NAM. Thế nhưng sáng nay, sau một đêm thức trắng cô đã nghiệm ra một điều. Dù tình cảm của cô dành cho Hoàng Nam là vì lí do gì thì đó cũng là ĐIỀU KHÔNG ĐƯỢC PHÉP.
Nhã Thanh đang đi trên hành lang lầu 3 để đến lớp học. Hôm nay tâm trạng cô rất tệ. Không hiểu sao ý nghĩ gạt bỏ tình cảm giành cho Hoàng Nam lại làm cô cảm thấy tệ như thế. Thêm vào đó là trời đang mưa bão. Mưa rả rích cả ngày. Bầu trời xám xịt nặng trịch hơi nước như chỉ trực chờ sụp xuống. Gió rít từng cơn ớn lạnh. Trong thời tiết thế này thì tâm trạng đã tệ càng tệ hơn.
- Cái con đó mặt dày thật! Bị cả trường cô lập mà vẫn vác mặt đi học được.
- Nó ỷ nó có Quỷ Vương bảo vệ nên như vậy đó.
- Tại sao Quỷ Vương lại bênh vực một đứa như nó chứ?
- Chỉ tại nó mà Quỷ Vương quay lưng lại với chúng ta.
- Trước giờ Quỷ Vương chỉ lạnh lùng chứ không nạt nộ người trong trường bao giờ.
- Phải đó! Anh ấy luôn bênh vực học sinh của Huyền Thoại và chỉ hung dữ với học sinh trường ngoài thôi.
- Chỉ tại con nhỏ đó.
- Nó chuyển đến đây làm gì cơ chứ?
- Ở trường này chẳng ai hoan nghênh nó cả.
Những tiếng bàn tán sau lưng Nhã Thanh bắt đầu vang lên khi cô đi ngang qua. Nói là bàn tán sau lưng nhưng mấy người đó rõ ràng cố tình để Nhã Thanh nghe thấy. Chỉ là không dám đến trước mặt Nhã Thanh để nói vì sợ Việt Lĩnh.
Nhã Thanh vào lớp. Gục mặt xuống bàn. Cô biết lí do vì sao mọi người lại ghét cô như vậy. Chuyện của Cát Tường chỉ là một phần nhỏ thôi. Nguyên nhân chính là vì Việt Lĩnh thân thiết với cô nên mọi người ghen tức.
- Mới sáng sớm mà sao đã gục rồi vậy? – Giọng nói Việt Lĩnh vang lên bên tai Nhã Thanh.
Nhã Thanh không ngẩng đầu lên. Cô lắc đầu trong khi vẫn gục mặt xuống bàn.
- Cậu đau ở đâu à? – Việt Lĩnh lại hỏi, giọng quan tâm.
Nhã Thanh lại lắc đầu.
- Lại đứa nào nói gì cậu sao? – Việt Lĩnh lo lắng.
Nhã Thanh lại lặc đầu, vẫn không ngẩng đầu dậy.
- Mấy người có ai biết Nhã Thanh bị sao không? – Việt Lĩnh quay qua hỏi mấy học sinh trong lớp
Tất cả đều im lặng lắc đầu.
- Nhã Thanh là bạn cùng lớp của các người mà sao không ai quan tâm cậu ấy hết vậy? Cậu ấy gục đầu xuống bàn cũng không ai nói năng gì là sao? – Việt Lĩnh quát.
- Cậu thôi đi Việt Lĩnh! – Nhã Thanh cuối cùng cũng ngồi thẳng dậy.
- Cậu bảo tớ thôi cái gì? – Việt Lĩnh quay lại nhìn Nhã Thanh.
- Cậu làm ơn đừng quan tâm đến tớ nữa. Tớ mệt mỏi lắm! – Nhã Thanh gắt.
- Tớ làm cậu mệt mỏi sao? – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh trân trối. Cậu không tin vào điều mình vừa nghe.
- Phải! Cậu làm tớ cảm thấy cuộc sống ở trường rất khổ sở. Nếu cậu không gần gũi với tớ thì tớ đã không bị mọi người ghét – Nhã Thanh lớn tiếng.
- Tớ xin lỗi. Có lẽ tớ sai rồi – Việt Lĩnh nói rồi lầm lũi bỏ đi. Dáng người kiêu ngạo mọi khi bây giờ cô đơn đến đáng thương. Hoàn toàn mất đi vẻ tự tin và ngạo mạn.
Nhã Thanh gục đầu xuống bàn. Thề là Nhã Thanh đã hối hận vì những lời mình nói ngay khi Việt Lĩnh vừa quay đầu bỏ đi.
- Sao mình lại nói với Việt Lĩnh những lời đó chứ?
- Mình biết rõ cậu ấy chỉ muốn tốt cho mình thôi mà.
- Sao mình lại làm tổn thương cậu ấy chứ?
- Hoàng Nhã Thanh, có người tìm – Một bạn học nói. Nhã Thanh ngẩng đầu dậy. Cô chưa kịp ra cửa xem ai tìm thì người đó đã đến tận bàn cô.
- Nhã Thanh à, hôm nay sinh nhật tớ. Cậu đến nhé – Cát Tường nói bằng giọng thân thiện.
- Con nhỏ xảo trá này! Buổi sáng ở nhà có thấy nó nói gì đâu. Giờ lên đây diễn tuồng – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Cậu sẽ đến chứ Nhã Thanh? – Cát Tường hỏi.
- Ừ, tôi sẽ đến – Nhã Thanh trả lời, giọng lạnh băng.
- Cậu hứa nhé! Cậu mà không đến tớ sẽ buồn lắm đấy – Cát Tường cười rạng rỡ rồi đi ra khỏi lớp.
- Tôi sẽ đến, nhất định sẽ đến xem cậu dở trò gì – Nhã Thanh nhìn theo bóng Cát Tường, nghĩ thầm.
Nhã Thanh lại gục đầu xuống bàn cho đến khi giáo viên vào lớp. Cả ngày hôm đó Việt Lĩnh không quay trở lại.
Thiên Thần
5:30 PM
- Cậu sẽ đến chứ? – Cát Tường hỏi Hoàng Nam.
- Không – Hoàng Nam trả lời ngay lập tức.
- Sinh nhật tớ mà cậu không đến sao? – Cát Tường gắt.
- Làm như tôi không đến thì hôm nay tự nhiên không còn là sinh nhật cậu nữa vậy – Hoàng Nam nói.
- Không lẽ vừa là bạn bè, lại sống chung một nhà mà cậu không đến sao? Nhã Thanh còn đến mà sao cậu lại như vậy chứ? – Cát Tường nói, cố tình nhắc đến Nhã Thanh đây mà.
- Thôi được. Vì cậu vừa là bạn vừa ở chung nhà nên tôi sẽ đến. Nhưng chỉ một lát thôi đấy – Hoàng Nam đồng ý nhưng vẫn tỏ ra gượng ép. Thật ra vì nghe Nhã Thanh cũng đi nên Hoàng Nam mới đồng ý đi thôi.
- Cậu chuẩn bị đi! Xe nhà tớ sẽ đến đón chúng ta! – Cát Tường hí hửng.
6:30
Hoàng Nam đã chuẩn bị xong xuôi, cậu đang đứng đợi Cát Tường và Nhã Thanh ở tầng 1. Hoàng Nam đang mặc một chiếc áo somi màu đen, tay áo xăn đến khủy tay. Quần kaki nâu và giàu converse màu đen. Đơn giản mà cá tính.
Nhã Thanh từ trên cầu thang đi xuống. Cô đang mặc một bộ váy von đen nhiều lớp dài cách đầu gối 20cm. Theo phong cách gothic. Cổ cao, tay loe rộng. Nhã Thanh đeo bông tai hình thánh gia và giây truyền mặt thánh giá to bản. Mang tất mạng nhện đen và đôi boss da cao gót cũng màu đen. Nhìn cô rất ấn tượng. Đẹp, gợi cảm mà không sexy. Một con quỷ xinh đẹp!
Hoàng Nam hơi ngẩn người một chút. Nhưng rồi xự xuất hiện của Cát Tường làm cả Nhã Thanh và Hoàng Nam đều phải chú ý.
Cát Tường mặc một bộ váy ống trắng ôm sát từ ngực đến eo. Bên dưới nhiều tầng và mỗi tầng đều đổ bèo to, hơi xèo ra. Tầng cuối cùng xòe rộng và dài che phủ sàn nhà quanh Cát Tường. Cát Tường trang điểm theo kiểu búp bê. Nhìn Cát Tường giống một thiên thần thánh hiện. Thanh tao và quý phái.
Cát Tường và Nhã Thanh.
Trắng và đen.
Thiên thần và ác quỷ?
Cả hai đối lập hoàn toàn nhưng lại làm nổi bật lẫn nhau.

Bữa tiệc sinh nhật Cát Tường được tổ chức tại hội trường khách sạn Queen. Một khách sạn chuyên tổ chức sự kiện.
Những nhân vật nổi trội về thành tích, nhan sắc và có tiếng nói trong trường Huyền Thoại đều có mặt. Toàn bộ hội học sinh đều được mời. Một số con cái của những người có thế lực về ở Đà Lạt cũng đến cùng với ba mẹ họ. Ba mẹ Cát Tường cũng có mặt.
Thảm đỏ được trải từ hội trường ra đến cửa 100m. Hai bên là hai hàng người mặc đồ vest đen đứng nghiêm chỉnh, tất cả đều là nam giới.
- Đầu tiên, tôi xin cảm ơn tất cả quý vị đã bỏ thời gian quý báu đến chúc mừng sinh nhật con gái tôi hôm nay – Một người đàn ông mặc vest xám, khuôn mặt nghiêm nghị đang đứng trên sân khấu và nói vào micrô.
- Và bây giờ, xin cho phép tôi giới thiệu nhân vật chính của ngày hôm nay, con gái tôi – Lâm Cát Tường – Ba Cát Tường vừa dứt lời thì điện trong hội trường tắt hoàn toàn.
Cát Tường đi từ phía cuối hội trường lên. Theo sau là 2 hàng người mặc đồ đen, tất cả đều là nam. Mỗi hàng khoảng 50 người rước cô lên sân khấu. Một luồng sáng trắng chiếu theo Cát Tường. Đó là ánh sáng duy nhất trong phòng.
Cát Tường lên đến sân khuấu thì một chiếc bánh kem được đem ra. Đó chỉ là bánh kem tượng trưng để Cát Tường thổi nến và cắt bánh thôi. Giữa hậu trường đã có 1 chiếc bánh kem lớn, 18 tầng và một tháp ly rất cao chứa đầy vang đỏ bên cạnh chiếc bánh ấy.
Lúc vô cửa, mỗi người đều được phát cho 2 cây pháo hoa. Và bây giờ phục vụ đang đi đốt pháo cho từng người.
Bài hát Happy brithday được cất lên. Những cây pháo hoa tóe sáng lung linh được hua qua hua lại theo nhịp bài hát.
Sau khi bài hát kết thúc, Cát Tường thổi nên và ước. Sau đó cô cắt bánh và đèn được mở sáng lại như bình thường.
Bữa tiệc buffer bắt đầu.
Ba Cát Tường dẫn cô đi chào những người bạn của ông. Hoàng Nam đang đứng cùng một vài người bạn cùng trường và cùng trong đội bóng rổ.
Nhã Thanh ngồi một chỗ và nhâm nhi ly rượu. Cô đang cảm thấy rất tủi thân. Tiệc sinh nhật của Cát Tường cũng chỉ bằng một góc tiệc sinh nhật của cô thôi. Nhưng điều mà cô ghen tị với Cát Tường là trong suốt thời gian hát và cắt bánh, ba mẹ Cát Tường luôn đứng cạnh Cát Tường.
Đó là điều mà Nhã Thanh luôn ao ước. Một gia đình. Một người mẹ kể chuyện cho cô trước giờ đi ngủ. Một người ba làm ngựa cho cô cưỡi. Những điều đơn giản và bình dị như vậy lại là những điều Nhã Thanh không bao giờ có. Ngoài tiền bạc ra Nhã Thanh chẳng có gì cả.
- Ba, đây là Nhã Thanh, bạn sống cùng nhà của con – Cát Tường kéo ba cô đến chỗ Nhã Thanh.
- Cháu chào bác! – Nhã Thanh đứng dậy cúi đầu chào.
- Bác nghe Cát Tường nhắc nhiều về cháu rồi. Hai đứa ở chung một nhà chắc thân lắm phải không? Nhờ cháu chăm sóc con gái bác nhé!
- Dạ vâng! Cát Tường cũng chăm sóc cháu nhiều lắm ạ. Cả ở trường cũng vậy – Nhã Thanh cười. Nụ cười ngượng ngạo.
- Vậy sao?
- Con đã biết chăm sóc người khác rồi sao? Ba tự hào về con đấy – Ba Cát Tường quay qua nhìn Cát Tường trìu mến.
Ba Cát Tường rất thương và chiều con gái. Cát Tường muốn cái gì cũng có, muốn làm gì cũng được. Nhờ sự nuông chiều vô tội vạ đó nên mới có “thiên thần Cát Tường” như ngày hôm nay.

Chap 12:

- Hắt xì!!! – Từ khi thức dậy đến giờ Nhã Thanh đã hắt xì 16 cái rồi. Và xem ra sẽ còn tiếp tục.
Nhã Thanh uể oải đi xuống nhà bếp. Nước mắt nước mũi cứ chảy hoài làm Nhã Thanh luôn phải lăm lăm tờ khăn giấy trong tay.
- Hắt xì!!! – Lần thứ 17.
- Cậu ổn chứ? – Cát Tường và Hoàng Nam đang ngồi bên bàn ăn. Thấy Nhã Thanh, Cát Tường hỏi.
- Vẫn còn sống – Nhã Thanh trả lời. Cô biết thừa Cát Tường mong cô bệnh chết luôn đi.
- Hôm qua cậu bỏ về trước làm tớ tìm cậu mãi – Cát Tường lại ra vẻ thân thiết.
- Tôi có chút chuyện – Nhã Thanh trả lời lạnh nhạt.
Hôm qua Nhã Thanh đã bỏ về khi thấy Cát Tường ôm cổ Hoàng Nam nhảy. Khi đó trời đang mưa to. Nhã Thanh đã “bước trong mưa” về đến Thiên Thần. Hậu quả ra sao thì thấy rõ rồi đấy.
Trên xe bus Nhã Thanh đã nhận một rổ những cái lườm sắc lẻm của những học sinh cùng trường. Đến trường cũng chẳng khá hơn chút nào. Dù sao Nhã Thanh cũng quen rồi. Và đương nhiên chuyện Nhã Thanh và Việt Lĩnh cãi nhau đã nhanh chóng được toàn trường biết đến. Ngay cả con kiến trong trường cũng biết. Thế nên hôm nay mọi người cố tình xì xầm to hơn. Lườm sắc hơn.
Nhã Thanh đặt cặp xuống nhưng chưa kịp ngồi xuống thì đã bị một nữ sinh trong lớp nắm tóc từ phía sau kéo ngược lại.
- Mày nghĩ mày còn có thể ngồi đây sao? – Nữ sinh đó hỏi.
- Đây là chỗ của tôi mà – Nhã Thanh nói.
- Nếu là hôm qua thì đúng vậy nhưng hôm nay thì không – Nữ sinh kia giật mạnh tóc Nhã Thanh hơn.
- Tại sao không?
- Mày nghĩ mày nói những lời hỗn láo với Quỷ Vương mà còn có thể ngồi cùng bàn với cậu ấy à? Thứ như mày không xứng đâu.
Việt Lĩnh từ ngoài của đi vào. Nữ sinh kia buông tóc Nhã Thanh ra ngay lập tức. Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh ánh mắt vui mừng. Cô nghĩ Việt Lĩnh sẽ bảo vệ cô. Nhưng không! Việt Lĩnh không nhìn Nhã Thanh. Cậu đi thẳng xuống chỗ trống cuối lớp và ngồi ở đó.
- Cậu ấy đã bỏ mặc mình rồi sao? – Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh bằng đôi mắt buồn bã nhưng Việt Lĩnh không nhìn cô.
Thỉnh thoảng trong giờ học Nhã Thanh có quay lại nhìn Việt Lĩnh nhưng Việt Lĩnh chỉ nằm gục dưới bàn. Chẳng buồn ngẩng đầu lên lấy một lần.
Chuông tan học vừa reo Việt Lĩnh đã lao đi ngay lập tức. Thế là ngay cả cơ hội xin lỗi Việt Lĩnh cũng không cho Nhã Thanh rồi.
Nhã Thanh ngồi thừ ra trong lớp học phải đến 10 phút mới đứng lên ra về. Nhưng vừa đi đến cửa lớp Nhã Thanh thấy mọi thứ trở nên tối thui. Rồi có cái gì đó liên tục đập vào người cô. Nhã Thanh té xuống đất.
Hiểu! Nhã Thanh đang bị trùm bao đánh hội đồng. Đám người đó liên tục đánh mạnh vào bụng và lưng Nhã Thanh.
Nhã Thanh tỉnh dậy. Dường như cô đã ngất. Cô thấy mình đang nằm ngay trước cửa lớp. Toàn thân đau nhức. Hôm nay không có lớp nào học buổi chiều nên trường vắng tanh.
Nhã Thanh gượng dậy, cô vịn tay vào tường bước từng bước xuống cầu thang. Bây giờ cô thấy đau đớn và rã rời. Biết mình không thể lết đến trạm xe bus nên Nhã Thanh gọi taxi để về.
8:00 PM
Nhã Thanh dắt xe ra khỏi gara. Nhã Thanh muốn đi dạo vòng vòng. Tâm trạng cô đang hoàn toàn chống rỗng. Giống như một trái bóng bay gần hết hơi lơ lửng lên không được xuống không xong.
Nhã Thanh đi lòng vòng những nơi mà cô đã quen đường.
- Làm ơn giúp tôi với – Một cô gái có nước da nâu bóng, thân hình khỏe khắn, tóc tém lao ra cản xe Nhã Thanh lại.
- Có chuyện gì vậy? – Nhã Thanh hoảng hốt.
- Làm ơn đưa tôi đến bệnh viện! Mẹ tôi đang cấp cứu – Cô gái đó nói.
- Lên xe đi!

********

- Đến đây được rồi chứ? – Nhã Thanh dừng xe lại và hỏi.
- Ơ…
- Ơ cái gì? Tới đây thôi. Tôi không mang theo điện thoại, chạy vô sâu nữa sẽ không có taxi cho tôi về – Nhã Thanh xuống xe. Dựng xe xuống nhưng vẫn cắm nguyên chìa khóa xe trong ổ.
- Nè – Nhã Thanh đưa giấy tờ xe cho cô gái kia và cả tiền nữa.
- Tôi giữ lại 200 nhé! Tiền taxi – Nhã Thanh cười rồi bỏ đi.
- Này! Khoan đã! Làm sao mà cậu biết? – Cô gái kia hỏi.
- Mới đi lừa đảo lần đầu à? – Nhã Thanh quay lại hỏi.
- Làm gì có? Tôi chuyên nghiệp lắm rồi đấy – Cô gái kia chu mỏ lên cãi.
- Chuyên nghiệp mà người khác chở đi đâu cũng không biết. Đường này làm gì dẫn đến cái bệnh viện nào – Nhã Thanh cười.
- Ơ…
- Tôi cũng không hỏi mẹ cậu ở bệnh viện nào mà cứ chạy thôi. Thế mà cậu có nói gì đâu. Thôi tôi đi đây – Nhã Thanh bỏ đi.
- Này! Đứng lại đó! Tôi còn chưa tiến hành theo trình tự mà – Cô gái kia dãy nảy.
- Trình tự gì nữa? – Nhã Thanh tròn mắt hỏi.
- Đầu tiên tôi phải dụ cậu đến một con đường vắng – Cô gái đó nói.
- Thì đường này cũng vắng. Có điều là tôi đưa cậu tới thì đúng hơn – Nhã Thanh nhe răng cười.
- Thôi được. Coi như bước một được thông qua. Tiếp theo là tôi phải uy hie^’p cậu để cậu giao xe và tiền cho tôi.
- Tôi giao rồi mà – Nhã Thanh xoa xoa đầu.
- Nhưng tôi đã uy hie^’p đâu – Cô gái đó dậm chân xuống đất ăn vạ.
- Vậy thì uy hie^’p đi! – Nhã Thanh nói.
- Ờ, được!
Cô gái đó đi vòng ra phía sau Nhã Thanh. Vòng tay qua cổ Nhã Thanh và siết nhưng chẳng có tí lực nào.
- Đưa xe đây hoặc là chết – Cô gái đó nói.
- Kia kìa – Nhã Thanh chỉ chỉ vào cái xe đang dựng cách đó khoảng 5m.
- Chìa khóa xe? – Cô gái kia cố tỏ ra đáng sợ.
- Trên xe.
- Giấy tờ xe?
- Trên tay cậu.
- Tiền?
- Trên tay cậu.
- Điện thoại?
- Không mang.
- Trên người còn gì đáng giá không?
- Còn cái mạng này – Nhã Thanh vừa nói vừa cười.
- Xem ra ngươi cũng biết sợ. Ta tha cho cái mạng của ngươi. Đi đi! – Cô gái đó buông tay ra rồi đi về phía chiếc xe.
- Cám ơn! – Nhã Thanh giơ tay bye bye.
Cô gái kia lên xe rồi chạy vụt đi.
- Hahahahaha!!! – Nhã Thanh cười khằng khặc.
- Ở đâu ra kẻ lừa đảo như thế này chứ? Với cái tài năng đó thì lừa được ai hay bị người ta lừa lại?
- Vui thật! Đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm.Nhã Thanh vừa đi vừa cười.
Nhã Thanhđi bộ không bao lâu thì đã ra đến đường lớn rồi. Nhã Thanh chưa gọi taxi vội vì cô muốn đi dạo thêm chút nữa.
Hình như hôm nay đã hết bão. Trời không mưa nữa. Có điều rất lạnh.
Nhã Thanh thấy một chú cún nhật đang xoay vòng vòng để đuổi cắn cái đuôi của chính mình.
- Cún con à! Mày đang làm gì vậy? – Nhã Thanh ngồi xổm xuống nhìn chú chó.
Chú cún không chú ý đến Nhã Thanh. Nó đang bận xoay vòng tròn.
- Này, mày đang làm gì vậy? Đó là cái đuôi của mày mà – Nhã Thanh nhấc chú chó lên để nó không đuổi cắn đuôi mình nữa. Cô ôm nó vào lòng rồi vuốt ve bộ lông của nó. Nó nằm yên trong lòng cô, nhắm mắt lim dim
- Tony! – Một người con trai đứng bên kia đường gọi lớn. Cún con nghe tiếng chủ gọi tên mình thì lao vụt ra khỏi tay Nhã Thanh và chạy qua đường.
- Cẩn thận!!! – Nhã Thanh lao ra.
- Kéttt – Tiếng thắng xe chói tai vang lên.
Nhã Thanh đang nằm dưới đường. Chú cún con vẫn an toàn vì được Nhã Thanh ôm trọn trong lòng. Tài xế xe khách lao ra khỏi xe.
- Cô gái à, không sao chứ? – Người tài xế lay lay Nhã Thanh.
- Cháu… không… sao – Nhã Thanh nói đứt quãng do hoảng sợ.
- Sao lại để chó chạy lung tung ra đường vậy chứ? Nguy hiểm thật. Mà cô cũng thật là! Vì con chó mà lao ra như vậy sao? Không sợ chết à? – Người tài xế quay trở lại xe. Lùi xe lại để lấy chỗ trống rồi bẻ lái chạy đi (vì Nhã Thanh vẫn còn ngồi trên đường nên phải như vậy mới không đụng vào cô)
- Cậu không sao chứ? – Chủ nhân của chú cún đến đỡ Nhã Thanh dậy. Đó là một người con trai có gương mặt dịu dàng. Giọng nói ấm áp. Chiếc kính cận không che đi được nét đẹp của cậu.
- Tôi không sao! Chú cún này của cậu à?
- Ừ! Nó tên là Tony.
Nhã Thanh đưa chú cún cho chủ nhân của nó.
- Cậu chắc là không sao chứ?
- Không sao mà.
- Vừa rồi đụng trúng mà.
- Chỉ đụng nhẹ thôi. Cũng may bác tài thắng lại kịp.
- Hay là cứ đến bệnh viện kiểm tra xem thế nào.
- Không cần đâu. Thôi tôi về đây – Nhã Thanh bỏ đi.
- À, khoan đã!
- Còn chuyện gì à?
- Tớ… tớ là Gia Hy. Tớ có thể làm bạn với cậu được không? – Gia Hy một tay bế Tony, một tay xoa xoa đầu, gương mặt hiện rõ sự bối rối.

Chap 13:

Nhã Thanh đang ngồi thừ ra trên giường. Đau toàn thân. Cơ thể rã rời. Hai mắt nóng ran. Đầu đau buốt. Cổ họng rát kèm thêm ho. Rõ ràng là Nhã Thanh ốm nặng hơn hôm qua rồi.
Lê cái thân xác tàn tạ xuống nhà bếp. Nhã Thanh ngồi gục đầu xuống bàn bếp.
- Làm sao vậy? – Tiếng Hoàng Nam vang lên.
- Sắp… khụ… khụ… chết… – Nhã Thanh rên rỉ.
- Chết thì ra ngoài mà chết nhé! Đừng có chết trong này rồi ám Thiên Thần của tôi.
- Her! Mới sáng sớm có cần tạt nước lạnh kiểu đó không?
- Ai thì không biết chứ riêng cậu tôi muốn tạt axit luôn chứ nước lạnh gì? – Hoàng Nam nghiến răng. Vậy mà lại rót sữa ra ly rồi để lên bàn trước mặt Nhã Thanh.
- Uống đi này! – Hoàng Nam cố tỏ ra không quan tâm.
- Cậu uống trước đi! – Nhã Thanh nhìn Hoàng Nam bằng đôi mắt mệt mỏi.
- Không có bỏ độc đâu – Hoàng Nam uống một ngụm rồi đặt ly sữa xuống bàn.
Cát Tường đã xuống và đang đứng ngoài cửa. Cô nàng đang nổi điên trong bụng.
- Con nhỏ đáng ghét này. Hết Quỷ Vương giờ đến cả Hoàng Nam cũng quan tâm nó sao?
- Xem ra tao cũng nên quan tâm mày – Cát Tường nghĩ thầm.
Phòng họp hội học sinh
- Tuần vừa rồi các cậu nghỉ không phép cả tuần đấy – Cát Tường nói.
- Harzzz! Không còn hứng thú đi học nữa. Quỷ Vương bị con Nhã Thanh cướp đi mất rồi – Thủ lĩnh MBB nói.
- Này! Các cậu đi học chỉ vì Quỷ Vương thôi sao? – Cát Tường chau mày.
- Phải. Bọn tớ đi học chỉ vì muốn nhìn thấy vẻ lạnh lùng hút hồn của Quỷ Vương. Anh ấy là thần tượng của bọn tớ.
- Quỷ Vương và Nhã Thanh giận nhau rồi mà – Cát Tường nói.
- Nhưng anh ấy cứ rầu rĩ, nhìn thương lắm. Chẳng còn cái dáng vẻ kiêu ngạo trước đây nữa.
- Tính ra các cậu cũng hiền thật đấy. Nếu là mình, con nhỏ Nhã Thanh mà làm thần tượng của mình buồn chắc mình xé nó ra mất – Cát Tường làm bộ cảm thông.
- Hội trưởng hiều lành mà cũng như thế này sao?
- Dù hiền lành cỡ nào thì cũng đâu thể bỏ qua cho người làm thần tượng của mình tổn thương chứ.
- Cậu nói cũng phải. Sao bọn mình có thể bỏ qua cho con nhỏ Nhã Thanh đó được nhỉ?
- Này! Các cậu định đánh nhau đấy à? Không được đâu. Vi phạm nội quy đấy – Cát Tường làm bộ can ngăn.
- Cậu vờ như không biết một lần đi!
- Hm… thôi được rồi. Một lần thôi nhé! Các cậu đừng đánh vào mặt thì sẽ không ai biết đâu.
- Vậy tuần nghỉ học vừa rồi cũng bỏ qua luôn nhé!
- Thôi được, nhưng không có lần sau đâu đấy.
- Cám ơn cậu! Bọn tớ đi đây.
- Sắp có chuyện vui rồi đây – Cát Tường cười nụ cười nửa miệng đểu vô đối.
Hôm nay Việt Lĩnh không đến trường. Không hiểu sao Nhã Thanh cảm thấy rất trống trải. Thỉnh thoảng Nhã Thanh lại đưa đôi mắt rầu rĩ nhìn vào cái chỗ trống của Việt Lĩnh.
Chuông tan học vừa reo lên nhóm MBB đã đi vào lớp 12a3.
- Hoàng Nhã Thanh, đi theo bọn tao! – Thủ lĩnh nói.
- Có chuyện gì mà nhóm MBB đến tận đây nhỉ?
- Còn phải hỏi nữa à, nhìn sắc mặt hằm hằm là biết sắp có đánh nhau rồi.
- Vậy nhóm MBB muốn đánh Hoàng Nhã Thanh sao?
- Đánh đi! Đánh cho đến khi nào nó biến khỏi Huyền Thoại đi!
Những tiếng bàn tán trong lớp vang lên.
Nhã Thanh để cặp trong lớp rồi đi theo nhóm MBB
Sân thượng dãy nhà phía Tây.
- Chát! – Một thành viên trong nhóm MBB tát Nhã Thanh.
Nhã Thanh không nói gì, chỉ nhìn trừng trừng người vừa tát mình.
Nữ sinh vừa rồi giơ tay lên định tát thêm cái nữa nhưng bị thủ lĩnh của nhóm cẳn lại.
- Đừng có đánh vào mặt! – Thủ lĩnh nói.
- Nhưng nhìn cái bản mặt nó tớ ghét quá! Không đánh thì không hả giận – Nữ sinh vừa tát Nhã Thanh nói.
- Cái này sẽ giúp cậu hả giận – Thủ lĩnh nhóm MBB dơ ra một hộp dao lam. Nở một nụ cười thích thú.
- Hai cậu đi xuống canteen mua chanh rồi vắt vào xô cho tớ! Nước chanh nguyên chất nhé! – Thủ lĩnh nhóm trỉ vào 2 thành viên trong nhóm.
- Còn 2 cậu làm giống tớ nè – Thủ lĩnh MBB kẹp hai con dao lam vào 2 kẽ tay.
Mặt Nhã Thanh bây giờ trắng bệch, không còn một giọt máu nào.
………….
Nhã Thanh nằm thoi thóp trên sàn nhà. Lưng áo ránh tươm, máu me dính đầy. Mấy con nhỏ độc ác đó kẹp dao lam vào tay rồi tát vào lưng Nhã Thanh không thương tiếc.
- Ào – Con nhỏ thủ lĩnh xối nước vào lưng Nhã Thanh.
- Aaaaaa!!!!! – Nhã Thanh hét lên đau đớn. Những vết cắt đã đau giờ còn đau hơn vì nước mà con nhỏ đó vừa xối vào Nhã Thanh là nước chanh nguyên chất.
- Mày thấy thế nào? Đau không?
Nhã Thanh cười.
- Bốp! – Con nhỏ thủ lĩnh đá mạnh vào bụng Nhã Thanh.
- Mày còn cười được à? Các cậu, đánh tiếp đi! – Con nhỏ thủ lĩnh muốn tiếp tục chơi trò kẹp lưỡi lam kinh hoàng.
- Hết rồi! Sẽ không còn ai đến cứu mình nữa. Việt Lĩnh à, cậu đang ở đâu? – Nhã Thanh nghĩ thầm. Nước mắt bắt đầu chảy. Cô không khóc vì bị đánh mà khóc vì đã làm tổn thương Việt Lĩnh. Nghĩ đến chuyện Việt Lĩnh buồn mà lòng Nhã Thanh tê buốt.
Bọn người độc ác lại đánh Nhã Thanh theo cái kiểu dã man đó. Từng đứa, từng đứa một. Nhã Thanh thấy mắt mình nặng trịch. Cô từ từ khép đôi mắt lại.
- Rầm! – Nhã Thanh nghe có tiếng đạp cửa nhưng không cách nào mở mắt ra xem là ai.
- Là Việt Lĩnh sao? – Nhã Thanh nghĩ.
Nhã Thanh nghe thấy tiếng hét của nhóm MBB.
- Đúng là Việt Lĩnh rồi – Nhã Thanh nghĩ và yên tâm để tâm trí mình lịm dần đi.
Nhã Thanh tỉnh dậy và thấy mình đang được đặt nằm úp. Lưng cô đau rát. Nhã Thanh quay đầu nhìn qua nhìn lại một cách khó khăn. Cô không thấy ai cả. Chỉ biết mình đang ở trong một căn phòng lạ hoắc nhưng rồi Nhã Thanh thấy một vật rất quen.
- Cậu tỉnh rồi à? – Một nữ sinh có mái tóc đen để xõa, cắt mái ngố. Đeo kính Nobita tròng màu nâu rất quái đản bước đến hỏi Nhã Thanh. Nhã Thanh nhận ra cô gái này, đó là Phụng, bạn cùng lớp với Nhã Thanh và là bạn cùng bàn mới của Việt Lĩnh.
- Cậu đã… cứu… tớ à? Đây là… đâu… vậy…– Nhã Thanh hỏi.
- Tớ vô tình tìm thấy cậu ngất dưới sân trường nên đưa về đây. Đây là phòng tớ, là ký túc xá nữ của trường đó – Phụng nói.
- Cậu ở đây… một mình… hả?
- Ừ, ở một mình.
- Vậy… cậu là… cô gái ngốc nghếch… hôm qua… à – Nhã Thanh cười cười dù gương mặt đang rất khổ sở.
- Cô gái ngốc nghếch gì?
Nhã Thanh cười cười rồi đưa tay chỉ chỉ vào cái xe của mình đang được dựng trong phòng của Phụng.
- Ơ! – Phụng giật mình.
- Ơ… cái gì? Hôm qua… cậu… cướp xe tớ mà.
- Cậu định báo cảnh sát phải không? – Phụng lấy bộ tóc giả ra khỏi đầu, tháo chiếc kính nobita ra. Đây rồi. Cô gái cá tính với mái tóc tém và nước da nâu bóng.
- Báo cảnh… sát gì chứ… tớ bây… giờ thở… còn không nổi nữa là. Bây giờ thì… hãy nói… thật đi! Cậu… cứu tớ… phải không?
- Ừ. Là tớ ngứa nghề nên đến cứu cậu đó.
- Ngứa nghề? Cậu… đánh lại… đám người… đó à?
- Một xe tải như tụi nó tớ cũng có thể hốt cốt tụi nó về thờ. Taekwondo nhị đẳng đấy – Phụng vênh mặt.
- Mà… cậu xinh… thế này. Sao phải… che giấu… trong cái… bộ dạng… quái đản như… thế?
- Hờ, tớ cũng biết như vậy là có lỗi với bản thân lắm nhưng mà không còn cách nào khác. Ông già ở nhà bắt đi du học nên bỏ nhà đi và phải cải trang đây này.
- Hỳ… cậu thú vị… thật đấy!
- Thuốc bôi trên lưng cậu chắc khô rồi đấy, cậu có muốn nằm ngửa ra cho dễ thở không?
- Cũng được… cậu giúp… mình chút nhé…
Phụng giúp Nhã Thanh lật người lại.
- Tiền cứu mạng, tiền chăm sóc, tiền thuốc phải thanh toán sòng phẳng đấy! – Phụng nói, giọng nghiêm túc.
- Vậy thêm… tiền… chỗ ở… nữa nhé!
- Cậu muốn ở lại đây à? Không sợ người nhà lo lắng sao?
- Làm gì… có ai… mà lo – Nhã Thanh cười nhạt. Cô không muốn về Thiên Thần vì bây giờ cô đang rất mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần. Cô không biết cái tính khi thất thường của Hoàng Nam sẽ giở chứng giờ nào nên trong thời gian này nên tránh đi thì hơn.
- Được thôi! Có tiền thì không thành vấn đề – Phụng gật gật cái đầu.
Nhã Thanh chỉ nhìn Phụng cười cười. Nhã Thanh cảm thấy cô gái trước mặt mình chỉ đang ra vẻ thôi chứ không phải là người xấu bụng.
Nhã Thanh vui vì gặp được một cô gái thú vị nhưng trong lòng vẫn rất nặng nề. Khi chuẩn bị ngất đi Nhã Thanh đã nghĩ khi mở mắt ra là sẽ có thể thấy Việt Lĩnh. Khi đó trong lòng Nhã Thanh ùa về một cảm giác yên tâm và tin tưởng nhưng bây giờ cô thấy hụt hẫng quá.


———- Post added at 01:09 PM ———- Previous post was at 01:07 PM ———-

Chap 14:

Thiên Thần
12:30 AM
Hoàng Nam đang đi qua đi lại trong phòng khách. Cậu cứ bật rồi tắt TV liên tục. Bộ dạng vừa lo lắng, vừa tức giận.
- Hoàng Nhã Thanh, cô được lắm! Chết ở đâu mà giờ này còn chưa về nhà nữa? – Hoàng Nam lẩm bẩm.
- Cô là con gái mà đi đêm thế này đó hả? Không về thì cũng phải gọi điện báo một tiếng chứ. Có biết là tôi thức đợi cửa không hả?
- Mà việc gì mình phải thức đợi cửa cô ta chứ? Cho cô ta ngủ ở ngoài luôn đi! – Hoàng Nam nói rồi lật đật đi xuống khóa cổng.
Hoàng Nam đi về phòng, đổ người xuống giường. Ngày hôm nay cậu phải tập bóng nên rất mệt mỏi.
- Mình là vậy có được không nhỉ? Cô ta làm gì còn chỗ nào để đi nữa chứ – Hoàng Nam lồm cồm bò dậy rồi đi xuống lầu để mở cổng.
Hoàng Nam ngồi phịch xuống ghế sofa trong phòng khách.
- Cô ta thừa biết bản thân không còn chỗ nào để đi mà còn đi đến giờ này chưa thèm về sao? Nhốt một lần cho chừa – Hoàng Nam lại đi ra khóa cổng.
Hoàng Nam đi về phòng. Đánh răng rửa mặt. Trèo lên giường ngủ. Nhưng cậu cứ trằn trọc mãi không ngủ được.
- Dù sao cô ta cũng là người thuê nhà, mình là chủ nhà làm như vậy đâu có được – Hoàng Nam lại đi xuống mở cổng.
Cả đêm Hoàng Nam cứ đi lên đi xuống như vậy đấy. Chắc cũng giảm được kha khá ký chứ nhỉ.

Hoàng Nam đang ngồi cau có trong nhà bếp. Cát Tường thì đang đứng đợi trước cửa phòng Hoàng Nam vì tưởng cậu đang vẫn còn trong phòng. Thì mọi khi giờ này Hoàng Nam vẫn còn trong phòng mà.
Đợi hoài không thấy Hoàng Nam ra, Cát Tường rầu rĩ đi xuống nhà bếp thì thấy Hoàng Nam đang ngồi nhăn như khỉ bên bàn ăn.
- Sao hôm nay cậu dậy sớm vậy? – Cát Tường kéo ghế ngồi xuống và hỏi.
Hoàng Nam im lặng.
- Nhã Thanh đâu? – Cát Tường hỏi.
- Chết rồi – Hoàng Nam trả lời kiểu nhát gừng.
- Nói vậy là sao? Không lẽ đêm qua Nhã Thanh không về nhà?
- Thì đã bảo là chết rồi mà – Hoàng Nam cáu rồi xách cặp bỏ đi học.
- Không lẽ bị nhóm Ma Búp Bê đánh chết luôn rồi sao? – Cát Tường đang mở cờ trong bụng. Vì vui nên cô nàng không mấy để ý đến thái độ của Hoàng Nam.
- Hoàng Nam à, đợi tớ với – Cát Tường chạy theo Hoàng Nam, cô nàng đang rất vui nên khỏi cần ăn sáng cũng được.

Ký túc xá nữ – phòng của Phụng.
- Nhã Thanh à, cậu dậy đi! Tớ đút cháo cho cậu ăn rồi tớ còn đi học nữa – Phụng lay lay Nhã Thanh.
- Nhã Thanh, sao cậu nóng thế này? – Phụng hoảng hốt.
Nhã Thanh từ từ mở mắt ra. Nét mặt yếu ớt.
- Không được rồi! Cậu ráng chịu một chút nhé! Tớ đưa cậu đi bệnh viện – Phụng đỡ Nhã Thanh dậy.
Nhã Thanh níu tay Phụng rồi lắc đầu yếu ớt.
- Tớ… ghét… bệnh viện… Đừng đưa… tớ đến… đó – Nước mắt Nhã Thanh trào ra.
- Nhưng hình như vết thương của cậu đang hành sốt – Phụng lo lắng.
- Tớ… không sao… đâu…
- Vậy tớ đút cháo cho cậu ăn rồi uống thuốc nhé!
Nhã Thanh gật đầu yếu ớt.
Nhã Thanh ăn cháo xong rồi uống thuốc. Phụng đỡ cô nằm xuống nghỉ ngơi. Nhưng Nhã Thanh không hạ sốt mà còn sốt cao hơn. Cô bắt đầu chìm vào trạng thái mê sảng. Mồ hôi toát ra ướt đẫm. Mặt tái nhợt.
- Việt… Lĩnh à… tớ xin lỗi… – Nhã Thanh nói trong cơn mê sảng.
- Quỷ Vương không có ở đây đâu mà xin lỗi. Chỉ có Lê Phụng đáng yêu ở đây thôi. Cậu nên xin lỗi tớ thì đúng hơn đấy, vì cậu mà hôm nay tớ phải nghỉ học đây. Tốt nhất là cậu mau khỏe lại mà trả tiền công cho tớ đi! – Phụng lẩm bẩm trong khi đang dán miếng dán hạ sốt cho Nhã Thanh.
- Hoàng… Nam… tớ…
- Hoàng Nam là ai? Sao nghe tên giống hoàng tử của Huyền Thoại vậy? – Phụng ngẫm nghĩ.

Lớp 12a3
- Lớp trưởng, chỗ trống kia của ai? – Cô giáo dạy Lý chỉ vào chỗ trống của Nhã Thanh. Thật ra còn một chỗ trống nữa là chỗ của Lê Phụng nhưng vì Việt Lĩnh đang ngồi bàn đó nên cô không dám chỉ ^^
- Của bạn Hoàng Nhã Thanh ạ.
- Cặp sách đang ở đó mà người đâu rồi – Cô giáo chau mày.
- Dạ em không biết nữa. Từ đầu giờ đã không thấy bạn ấy đâu.
- Dám không vào lớp tiết của tôi sao? – Cô giáo nghiến răng rồi lúi húi ghi tên Nhã Thanh vào sổ đầu bàn.
- Cậu đi đâu vậy Nhã Thanh? Đến lớp rồi lại bỏ đi đâu rồi? – Việt Lĩnh nghĩ thầm.
- Chắc không phải lại bị lôi đến góc nào rồi chứ? – Việt Lĩnh lo lắng. Cậu đã định sẽ không dính vào chuyện của Nhã Thanh nữa nhưng trái tim cậu có vẻ không đồng tình với lý trí rồi. Việt Lĩnh chạy vụt ra ngoài. Cô giáo thấy vậy cũng chẳng nói gì (quen rồi)
Việt Lĩnh tìm khắp trường, 3 cái nhà kho ở 3 dãy lầu, phòng y tế, canteen, phòng thí nghiệm… tóm lại là cậu đã lùng sục không sót chỗ nào trong trường. Thật ra là sót ký túc xá nam, nữ vì Việt Lĩnh nghĩ không có khả năng Nhã Thanh đi đến đó. Gọi điện thoại thì Nhã Thanh không bắt máy (điện thoại đang để chế độ rung và bỏ trong cặp)
- Nhã Thanh à, cậu đang ở đâu vậy chứ? Nhất định không được xảy ra chuyện đâu – Việt Lĩnh lo lắng.

Hoàng Nam xin ra ngoài trong giờ học. Cậu đi xuống cầu thang bên phải rồi đi vòng qua cầu thang bên trái để đi lên lầu trở lại (Hoàng Nam học lớp 12a1, lớp đầu cầu thang bên phải). Cu cậu làm bộ như đang đi dạo nhưng thật ra là cố tình đi qua lớp 12a3 để xem Nhã Thanh có đi học không. Hoàng Nam không thấy Nhã Thanh trong lớp. Cũng không thấy Quỷ Vương đâu.
- Hoàng Nhã Thanh, xem ra gan cậu cũng to nhỉ. Qua đêm ở ngoài rồi hôm nay còn không đi học. Tôi sẽ nói với mẹ tôi cho xem (hớ, hơi tý lôi mẹ ra dọa).
- Mà Quỷ Vương cũng không thấy đâu. Không lẽ hai người họ đi cùng nhau – Hoàng Nam nghĩ thầm. Trong lòng Hoàng Nam có một con mãnh thú đang bắt đầu gầm gừ.
Chuông tan học vang lên. Chỉ 5¬’ sau, học sinh đã đổ xô ra ngoài cổng trường như bầy ong vỡ tổ. Chiều nay không lớp nào có tiết nên học sinh đều ra về. Duy chỉ còn một người ở lại. Đó là Việt Lĩnh, cậu còn ngồi lại trong lớp để đợi Nhã Thanh vì cặp của Nhã Thanh vẫn còn trong lớp.

Nhã Thanh mở mắt ra. Mọi thứ trước mắt đều không rõ lắm. Có lẽ vì cô vừa qua một cơn sốt cao nên còn mệt mỏi.
- Tỉnh rồi à? Thấy trong người thế nào? – Phụng hỏi.
- Tớ đỡ hơn rồi. Cám ơn cậu! – Nhã Thanh trả lời nhỏ xíu.
- Cậu ở đây một mình được không? Tớ có chút việc phải ra ngoài.
- Ừ, cậu đi đi! Mà này, không phải lại định đi lừa đảo đấy chứ? Trình độ của cậu không lừa được ai đâu. Bị tóm là xong đấy.
- Biết rồi. Không phải đi lừa đảo đâu. Đi gặp người quen. Tớ đi khoảng 2 tiếng sẽ về thôi.
- Ừ, vậy cậu đi cẩn thận nhé!
Phụng đi khỏi, Nhã Thanh nằm nhìn lơ đãng lên trần nhà. Cô nghĩ về Việt Lĩnh và cả Hoàng Nam nữa. Cô biết mình có tình cảm với cả 2 người. Nhưng đâu mới là tình yêu thật sự?
Đối với Việt Lĩnh, Nhã Thanh vừa có lỗi vừa mang ơn. Việt Lĩnh cho cô cảm giác yên tâm và tin tưởng như người nhà. Còn đối với Hoàng Nam, Nhã Thanh cảm thấy rất mơ hồ. Vừa sợ lại vừa muốn đến gần. Muốn yêu không được, muốn ghét không xong. Muốn tránh xa nhưng lại sợ mất đi.
- Đêm qua mình không về nhà, không biết cậu ấy có lo lắng cho mình không nhỉ? – Nhã Thanh lẩm bẩm.
- Mình đang mong đợi điều gì cơ chứ? Mình thừa biết cậu ấy rất hận mình mà – Nhã Thanh cười nụ cười chua chát.
- Bảo Nam à, mình đã có lỗi với cậu. Giờ lại còn có tình cảm với anh cậu, chắc cậu coi thường mình lắm đúng không?
- Mình không ngờ kết quả lại ra thế này. Mình chỉ muốn cứu sống một người, không ngờ đến cuối cùng lại hại chết 2 người. Rõ ràng mình là đứa bị nguyền rủa mà.

Tiệm cà phê Vy Vy
- Gia Hy à, cậu đợi lâu không? – Phụng vừa bước vô cửa đã vẫy vẫy tay với Gia Hy.
- Cổ tớ sắp dài ra thêm mấy gang rồi đây – Gia Hy làm bộ giận dỗi.
- Tại ông già nói nhiều quá – Phụng nói.
- Cậu đi gặp ba cậu à? Không sợ ông ta tóm cậu về nhà rồi bắt cậu đi du học sao? – Gia Hy ngơ ngác.
- Tớ vừa thương lượng với ông ấy. Cuối cùng tớ không phải đi du học nữa rồi.
- Một doanh nhân thành đạt và có tài hùng biện số 1 lại thua cậu sao?
- Đây không phải là vấn đề hùng biện giỏi hay không mà là ở khả năng.
- Ý cậu nói cậu có khả năng hơn ba cậu à?
- Thì tớ nói với ông ấy rằng nếu muốn tớ đi du học thì cũng được thôi nhưng rồi tớ cũng bị trả về sớm à. Tớ sẽ quậy nát cái trường bên đó rồi đợi người ta đá về Việt Nam để xem lúc đó ai mất mặt. Điều này tớ hoàn toàn có khả năng làm được mà. Đổi lại tớ phải về nhà ngay ngày mai.
- Cái đó gọi là uy hiếp chứ không phải thương lượng.
- Mặc kệ! Là gì cũng được. Con của chúng ta đâu? Cho tớ bế chút đi! Nhớ chết được.
- Đây này! – Gia Hy nói rồi bế chú cún Tony đang nằm trên ghế đưa cho Cát Tường.
- Con à, con ở với bố có ngoan không? – Cát Tường nựng Tony.
- Hồi hôm xém chút là thành cầy tơ 7 món rồi đấy – Gia Hy bặm môi.
- Cái gì? Là sao? – Phụng khẩn trương.
- Ờ thì… Tony hiếu động quá nên lao ra đường, xém nữa là bị xe đụng rồi. May có một cô gái lao ra cứu nó.
- Hờ, một cô gái anh hùng nhỉ. Thế cô gái ấy xinh không? Bằng tớ không?
- Hơn cậu nhiều. Tớ có xin số điện thoại này. Hôm nào tớ hẹn cho cậu gặp – Gia Hy cười nhe răng.
- Cậu giỏi đấy Vũ Gia Hy. Tony xém chút là xảy ra chuyện mà cậu còn có tâm trạng tán gái sao? – Phụng làm mặt ngầu.
- Thì tớ cũng cần có bạn gái chứ – Gia Hy nhăn nhó.
- Cậu có Tony rồi mà – Phụng chớp chớp mắt.
- Nó là con của tớ và cậu chứ bạn gái cái gì – Gia Hy chun chun mũi.
- Thì đấy. Vợ con có hết rồi mà còn muốn có bạn gái nữa à?
- Thì tớ cũng phải biết lo xa chứ. Biết đâu cậu bị ba cậu gô cổ về nhà rồi tống đi du học thì tớ phải làm sao? Khi đó tớ sẽ cô đơn lắm. Vậy nên kiếm bạn gái mới từ bây giờ đi là vừa – Gia Hy cười hỳ hỳ.
- Cậu quả là biết nhìn xa trông rộng đấy Vũ Gia Hy – Phụng gằn giọng, cô nở một nụ cười đáng sợ.
- Luật của trò chơi là có thể quen thêm người khác nếu muốn mà – Gia Hy chớp chớp mắt.
- Ờ thì được. Tùy cậu đấy – Phụng nói, giọng buồn buồn.
- Này, nhiều lúc tớ nghĩ nếu cậu không bày ra trò chơi này thì thế nào nhỉ? Nếu tớ không vô tình đọc topic của cậu và nếu tớ không đăng ký tham gia thì sẽ thế nào nhỉ? – Gia Hy làm điệu bộ ngẫm nghĩ.
- Cậu đang hối hận vì tham gia trò chơi này với tớ đấy à? – Phụng nói, giọng nói buồn hẳn đi.
- Phải, tớ đang rất hối hận đấy – Gia Hy thở dài.
- Cậu hối hận thì bỏ cuộc đi! – Phụng cố tỏ ra vui vẻ.
- Không phải dụ tớ. Mà nghĩ cậu cũng kỳ lạ quá đấy. Sao lại bày ra một trò chơi như vậy chứ. Hai người cặp với nhau như 1 cặp tình nhân thật sự nhưng không được phép yêu. Một trong 2 người hoặc cả 2 người nói yêu đối phương thì trò chơi lập tức kết thúc và sẽ không gặp lại nhau nữa. Ai bỏ cuộc sẽ phải nghe theo lời người kia trong tất cả mọi chuyện. Đã vậy trong khi tham gia trò chơi có thể quen thêm người khác nữa. Chà! Tớ thật sự không biết não cậu hoạt động ở cái tần số nào đấy.
- Cậu cũng đang cùng tớ tham gia cái trò chơi mà cậu nói là kỳ lạ đó. Não cậu rõ ràng cùng tần số với não tớ.
- Cậu bày ra trò chơi đó làm gì? Định thử thách trái tim con người à?
- Có thể.
- Cậu nguy hiểm thật!
- Vậy thì cậu bỏ cuộc đi.
- Không đời nào.
- Tớ thật sự rất hối hận vì đã tham gia trò chơi này với cậu. Nếu không tớ đã có thể nói yêu cậu rồi – Gia Hy nghĩ thầm.
- Tớ thật sự rất hối hận vì đã bày ra trò chơi này và chọn cậu làm bạn cùng chơi. Nếu không tớ đã có thể nói với cậu là tớ yêu cậu – Phụng nghĩ thầm.
Hờ! Quả là một cặp gà tồ!

- Cạch! – Phụng mở cửa phòng.
- Cậu về rồi đấy à? – Nhã Thanh nhìn Phụng, cười.
- Ừ – Phụng cười tươi.
- Trông cậu có vẻ vui – Nhã Thanh dò xét.
- Tớ vừa gặp ba, ông ấy cho tớ ở lại Việt Nam rồi – Phụng reo lên.
- Thật hả? Vậy thì tốt quá!
- Phải. Ngày mai tớ sẽ không phải sống trong căn phòng chật trội này nữa rồi. Không phải giấu mình trong bộ tóc và cái cặp kính ngu ngốc nữa. Tuyệt quá!
- Nói vậy là mai cậu sẽ về nhà à?
- Phải. Tớ nhớ nhà muốn chết đây nè. Mà tính ra cậu đúng là ngôi sao may mắn của đời tớ. Lần đầu tiên đi lừa đảo gặp cậu tớ lừa được hẳn 1 con xe. Rồi cậu mới đến đây hôm qua hôm nay tớ có thể nghĩ ra cách thắng ba tớ.
- Cái gì? Tớ là ngôi sao may mắn á?
- Phải! Cậu là ngôi sao may mắn của tớ. Tớ sẽ trả xe cho cậu. Miễn phí luôn các khoản tiền chăm sóc. Đổi lại cậu phải luôn ở bên tớ, mang lại may mắn cho tớ đấy – Phụng ríu rít.
- Tớ… – Nhã Thanh ngần ngại.
- Nhưng ngày mai tớ về nhà, tớ không thể chăm sóc cho cậu nữa rồi – Phụng chau mày.
- Không sao! Tớ đã đỡ rồi. Tớ cũng phải về nhà chứ.
- Mà gia đình cậu chuyển từ đâu tới đây?
- Tớ đến từ Sài Gòn. Chỉ 1 mình tớ thôi. Không có gia đình nào cả.
- Vậy cậu ở trọ sao?
- Ừ.
- Vậy tớ hứa sẽ đến giúp cậu bôi thuốc và thay băng mỗi ngày – Phụng nói chắc nịch.
- Tớ có băng bó gì đâu mà phải thay – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Vì hôm qua đến giờ cậu nằm một chỗ nên không phải băng vết thương chứ đi ra ngoài không băng lại sẽ nhiễm trùng đấy. Với lại vết thương của cậu còn chảy máu nhiều lắm. Máu sẽ dây ra áo.
- Nếu vậy thì cám ơn cậu trước nhé!
- Không có gì. Cậu là ngôi sao may mắn của tớ mà.
Nhã Thanh đã quá quen với việc bị gọi là “đứa trẻ bị nguyền rủa”. Thế mà hôm nay lại có người kêu cô là “ngôi sao may mắn” của người đó. Nhã Thanh thật sự cảm thấy rất vui. Dù còn ngờ ngợ nhưng nói chung là vui ^^

1:00 AM
Thiên Thần
Hoàng Nam đang nằm trong phòng nghe nonstop. Chẳng qua là nghe cho đỡ tức thôi chứ không phải yêu âm nhạc đến mức giờ này vẫn còn nghe nhạc đâu. Tâm trạng Hoàng Nam đang rất tệ và sẵn sàng đánh người. Vì sao à? Vì đêm nay Nhã Thanh cũng không về nhà.

 Chap 15:

Học sinh lớp 12a3 mới sáng sớm đã được một phen từ ngạc nhiên đến ngạc nhiên. Vì hôm nay Việt Lĩnh là người đến sớm nhất lớp. Mọi người không biết đó thôi, thật ra đêm qua Việt Lĩnh đã ở trường đợi Nhã Thanh đấy. Cậu đã quyết định nếu hôm nay Nhã Thanh còn không xuất hiện cậu sẽ báo cảnh sát.
- Tớ đi học đây Nhã Thanh ơi – Phụng tươi cười nói. Hôm nay cô nàng rất vui vẻ, cũng đúng thôi vì từ hôm nay cô không việc gì phải cải trang nữa cả.
- Ủa? Tớ tưởng hôm nay cậu về nhà.
- Ừ, đi học về tớ sẽ chuyển về nhà.
- Phụng này, lát đi học về cậu lấy giùm tớ cái cặp nhé! Tớ vẫn còn để nó ở lớp học.
- Ừ được rồi. Cậu ăn cháo rồi uống thuốc đi nhé!
- Tớ biết rồi, cậu đi học đi!
Học sinh lớp 12a3 lại được dịp kinh ngạc tập 2 khi thấy một nữ sinh lạ hoắc đi vào lớp và đến ngồi cạnh Việt Lĩnh.
- Này, cậu là ai mà ngồi ở đó? – Một nữ sinh lên tiếng.
- Đây là chỗ của tôi – Phụng nghênh mặt vẻ thách thức.
- Con nhỏ này, đó là chỗ của “người lập dị” mà – Nữ sinh kia tỏ ra bực bội.
- Cái gì mà “người lập dị”? Đây là chỗ của tôi. Tôi chính là Lê Phụng – Phụng nhấn mạnh từng chữ.
- Mày đang nói nhảm gì đấy? Mày làm sao là con nhỏ Lê Phụng xấu xí ấy được.
Phụng không nói gì chỉ lấy trong cặp ra bộ tóc giả và đội lên đầu. Cô đeo cặp kính hằng ngày vẫn đeo vào. Vì Phụng nghĩ chắc chắn sẽ không ai tin cô nên cô mang theo đồ hóa trang để làm bằng chứng. Tất cả học sinh trong lớp đều mắt chữ O miệng chữ A chỉ trừ Việt Lĩnh. Nãy giờ Việt Lĩnh chỉ chăm chăm nhìn ra cửa lớp để đợi Nhã Thanh, cậu hoàn toàn không chú ý đến chuyện của Phụng.

Chuông tan học vang lên
Phụng đứng lên đi về và khi đi qua bàn Nhã Thanh, cô với tay lấy cái cặp của Nhã Thanh rồi quàng lên vai.
- Đứng lại đó! – Việt Lĩnh nói.
- Cậu gọi tôi sao? – Phụng quay lại nhìn Việt Lĩnh.
- Còn ai vào đây nữa – Việt Lĩnh nói bằng giọng đều đều và lạnh lùng. Học sinh đã về hết rồi, trong lớp còn mỗi Phụng và Việt Lĩnh thôi.
- Có chuyện gì à? – Phụng tròn mắt.
- Cậu định đem cặp của Nhã Thanh đi đâu vậy hả? – Việt Lĩnh gằn giọng.
- Nhã Thanh kêu tôi lấy cặp cho cậu ấy – Phụng nhún vai.
Việt Lĩnh lập tức lao tới nắm cổ áo Phụng.
- Cậu biết Nhã Thanh đang ở đâu à? Nói nhanh lên! Nhã Thanh đang ở đâu? – Việt Lĩnh khẩn chương.
- Bỏ tay ra khỏi cổ áo tôi! – Phụng cáu.
Việt Lĩnh buông tay ra.
- Nhã Thanh đang ở chỗ của tôi – Phụng nói.
- Cậu ấy làm gì ở đó?
- Nhã Thanh bị nhóm Ma Búp Bê đánh và bị thương nặng nên phải…
- Cái gì? Nhã Thanh bị thương? Đưa tôi đến chỗ Nhã Thanh ngay! – Phụng chưa nói hết câu thì Việt Lĩnh đã quát lên.
- Đi theo tôi!
- Rầm – Cửa phòng Phụng bị Việt Lĩnh mở một cách mạnh tay. Nhã Thanh đang ngủ bị làm giật mình thức dậy.
- Này, cậu định phá cửa phòng tôi hả? – Phụng cằn nhằn nhưng Việt Lĩnh không thèm để ý. Cậu lao đến bên giường Nhã Thanh.
- Nhã Thanh à, cậu sao rồi? – Việt Lĩnh hỏi bằng giọng khẩn chương. Gương mặt lo lắng nhưng đôi mắt cậu bây giờ thật hiền.
- Tớ không sao? Sao cậu biết mà đến? – Nhã Thanh hỏi Việt Lĩnh.
- Phụng nói cho tớ biết. Cậu có biết tớ lo cho cậu lắm không? – Việt Lĩnh nắm tay Nhã Thanh, ghì chắt.
- Tớ xin lỗi! Xin lỗi vì đã nói những lời làm cậu buồn – Nhã Thanh mím môi.
- Tớ mới phải là người xin lỗi. Nếu tớ không giận và bỏ mặc cậu thì cậu đã không bị thế này – Việt Lĩnh nói, giọng rầu rĩ. Ban nãy trên đường từ lớp học về ký túc xá, Phụng đã kể cho Việt Lĩnh chuyện nhóm MBB làm với Nhã Thanh.
- Không phải vậy đâu. Là lỗi của tớ mà. Tại tớ nói ra những lời đó nên cậu mới giận.
- Nhã Thanh à, từ bây giờ dù cậu làm gì, cậu nói gì tớ cũng sẽ không bao giờ giận hay bỏ mặc cậu nữa. Tớ hứa đấy – Việt Lĩnh nói bằng giọng trầm ấm. Cậu dùng cả hai tay để nắm bàn tay nhỏ bé của Nhã Thanh.
- Này, hai cậu có thôi đi không? Tớ còn phải dọn dẹp đồ để về nhà nữa đấy – Phụng lên tiếng.
- À phải rồi. Để tớ giúp cậu – Nhã Thanh nói.
- Giúp cái gì mà giúp? Cậu cùng Quỷ Vương đi về đi! Tớ làm 1 mình được rồi. Cũng chẳng có bao nhiêu đồ.
- Vậy tôi sẽ đưa Nhã Thanh về – Việt Lĩnh nói.
- Xe Nhã Thanh đó, cậu chở Nhã Thanh về đi nhé! – Phụng chỉ vào chiếc xe đang dựng ở góc phòng.
- Trả xe thật à? – Nhã Thanh cười cười.
- Trả chứ mang về nhà làm gì? Ở nhà tớ có xe rồi.
- Vậy tớ về nhé!
- Ừ, cậu về đi!
Việt Lĩnh dắt xe ra khỏi phòng rồi quay vào bế Nhã Thanh lên xe ^^
- Này, cậu đi qua đêm vậy về nhà có bị la không đó? – Việt Lĩnh vừa lái xe vừa hỏi.
- Tớ ở trọ mà. Làm gì có ai mà la – Nhã Thanh trả lời.
- Ủa, vậy ba mẹ cậu đâu?
- Ba mẹ tớ á? Họ… chết hết rồi – Nhã Thanh nói, giọng buồn buồn.
- Tớ xin lỗi – Việt Lĩnh ái ngại.
- Không sao đâu. Đã lâu lắm rồi – Nhã Thanh cố tỏ ra vui vẻ.
Việt Lĩnh dừng xe trước cổng Thiên Thần rồi ấn chuông. Cậu rất ngạc nhiên khi thấy người ra mở của là Hoàng Nam.
- Hoàng tử Huyền Thoại? Sao cậu lại ở đây? – Việt Lĩnh ngơ ngác hỏi.
- Sao tôi lại không thể ở đây? – Hoàng Nam trả lời bằng giọng khó chịu rồi hằm hằm đi vào nhà.
- Chuyện này là sao? – Việt Lĩnh quay qua hỏi Nhã Thanh.
- Đây là nhà Hoàng Nam – Nhã Thanh nhún vai.
- Cậu thuê nhà Hoàng Tử?
- Ừ, hội trưởng Cát Tường cũng ở đây – Nhã Thanh gật gật cái đầu.
- Này, nhà tớ còn trống nhiều phòng lắm. Cậu đến đó thuê đi! Đừng thuê ở đây nữa – Việt Lĩnh phụng phịu.
- Cậu nói cái gì vậy? – Nhã Thanh bật cười. Cô trèo xuống xe một cách khó khăn.
Việt Lĩnh đi đến bế Nhã Thanh lên rồi đi vào trong nhà.
- Này, cậu làm gì vậy? Bỏ tớ xuống! – Nhã Thanh la oai oái.
- Yên nào! Cậu đang bị thương đấy. Để tớ giúp cậu. Phòng cậu ở đâu?
- Ở… lầu 3.
- Nếu Hoàng Nam thấy cảnh này cậu ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ? – Nhã Thanh nghĩ thầm và thôi vùng vẫy.
- Hai người đang làm gì vậy? – Hoàng Nam đang ngồi trong phòng khách, thấy Việt Lĩnh bế Nhã Thanh đi qua, cậu lên tiếng hỏi bằng giọng khó chịu.
- Nhìn không thấy à? – Việt Lĩnh trả lời.
- Đây là nhà tôi, mong hai cậu ý tứ một chút – Hoàng Nam gằn giọng rồi bỏ vào phòng, không quên đó cửa thật mạnh.
Việt Lĩnh bế Nhã Thanh lên phòng cô.
- Cậu nằm nghỉ ngơi đi! Tớ về đây – Việt Lĩnh nói.
- Cậu lấy xe tớ mà về.
- Không cần đâu. Tớ đi taxi được rồi. Làm biếng chạy xe! – Việt Lĩnh lè lưỡi.
- Ừ, vậy cậu về cẩn thận nhé!
Việt Lĩnh từ từ cúi xuống làm Nhã Thanh đứng hình. Nhã Thanh tưởng Việt Lĩnh sẽ hôn lên môi mình nhưng cuối cùng đôi môi ấy lại đặt lên trán Nhã Thanh. Việt Lĩnh mỉm cười dịu dàng rồi ra về.
- Cảm giác khác quá! Không giống như đối với Hoàng Nam – Nhã Thanh nghĩ thầm.
Trong khi đó Hoàng Nam đang mở nhạc ầm ầm trong phòng. Cậu hi vọng tiếng nhạc sẽ át đi tiếng gầm gừ của con mãnh thú trong lòng cậu. Nhưng có vẻ như không được rồi. Con mãnh thú càng ngày càng giận dữ hơn.
- Hoàng Nhã Thanh, quả nhiên cô đi cùng Quỷ Vương – Hoàng Nam nghiến răng.

Chap 16:

Nhã Thanh mở mắt ra, trời đã chập tối. Vết thương của Nhã Thanh đang nhức nhối vì hôm nay cô di chuyển. Nhã Thanh với tay mở đèn một cách khó khăn.
Giật mình! Một bóng người đang ngồi lù lù bên giường. Đó là Hoàng Nam, cậu đang ngồi khoanh chân trên giường Nhã Thanh.
- Cậu vô từ khi nào vậy? – Nhã Thanh hỏi. Cố gắng ngồi dậy.
- Cậu làm gì mà ngủ say quá vậy? – Hoàng Nam hỏi, giọng điệu không có vẻ như đang hỏi thăm.
- Tôi hơi mệt!
- Làm gì quá sức à? – Hoàng Nam mỉa mai.
- Cậu muốn nói gì? – Nhã Thanh chau mày.
- Cậu làm tôi bất ngờ đấy Hoàng Nhã Thanh. Tôi chỉ nghĩ cậu là người thích đem tình cảm của người khác ra đùa giỡn. Không ngờ cậu còn là hạng con gái dễ dãi.
- Tại sao cậu lại nói như vậy? – Nhã Thanh cảm thấy trong lòng đau nhói. Cô buồn vì câu nói của Hoàng Nam.
- Cậu còn không biết sao? Hai đêm không về nhà, cậu giải thích sao đây?
- Tôi không có lý do gì phải giải thích với cậu – Nhã Thanh chợt cảm thấy tức ghê gớm. Cô mong Hoàng Nam hỏi thăm cô xem vì sao 2 ngày không về nhà, nhưng đâu phải hỏi theo cái kiểu này.
- Không có gì để giải thích sao? Hay là không thể giải thích. Cũng phải thôi! Làm sao có thể thừa tự nhận mình qua đêm cùng người con trai khác – Hoàng Nam cười đểu.
- Cậu đang nói cái gì vậy? – Nhã Thanh chau mày.
- Tôi nói gì cậu còn không hiểu sao? Rốt cuộc cậu còn muốn giả vờ ngây ngô đến khi nào? Che giấu một con quỷ sau bộ mặt thiên sứ giả tạo, cậu làm tôi buồn nôn! – Hoàng Nam lớn tiếng.
- Chát! – Nhã Thanh tát Hoàng Nam. Nước mắt Nhã Thanh bắt đầu rơi lã chã. Cô không đau lòng vì những lời vừa nghe mà đau vì những lời đó thốt ra từ miệng Hoàng Nam.
- Làm bộ đáng thương cũng giống thật đấy! Tôi thật khâm phục cậu! Nếu không phải tôi may mắn biết rõ bộ mặt của cậu thì cũng đã bị những giọt nước mắt dơ bẩn kia làm động lòng rồi.
- Ra ngoài! – Nhã Thanh quát lên.
Hoàng Nam chồm tới hôn Nhã Thanh.
- Chát! – Nhã Thanh đẩy Hoàng Nam ra và tát cậu.
- Giờ lại làm bộ cao giá sao? Giá của cậu bao nhiêu vậy? Nó đi! Tôi sẽ trả – Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ.
- Ra ngoài ngay đi! – Nhã Thanh hét lên.
- Tại sao thằng đó được mà tôi lại không được? – Hoàng Nam quát.
- Rốt cuộc là cậu muốn nói cái gì? Tôi thật sự không hiểu cậu muốn gì – Nhã Thanh nói, giọng lạc đi vì cô đang khóc.
- Không hiểu sao? Nếu cậu đã có ý giả vờ ngây thơ đến cùng thì tôi sẽ phối hợp với cậu. Tôi sẽ giải thích cho cậu hiểu vậy – Hoàng Nam nói rồi cởi từng nút áo của chiếc áo somi màu nâu đang mặc trên người. Cơ ngực săn chắc và những múi cơ bụng dần dần hiện ra. Một body chuẩn! (>< xấu hổ quá)
- Cậu muốn làm gì? – Nhã Thanh nói, ánh mắt hoang mang.
Hoàng Nam chồm đến Nhã Thanh như một con mãnh thú vồ lấy con mồi của mình. Mạnh bạo và đầy uy lực. Cậu hôn Nhã Thanh một cách thô bạo.
- Aaaaa! – Hoàng Nam ngừng hôn Nhã Thanh. Cậu đưa tay lên lau môi mình. Máu! Nhã Thanh cắn Hoàng Nam chảy máu.
Nhã Thanh cứ nghĩ bị đau, Hoàng Nam sẽ dừng lại nhưng không ngờ cậu còn nổi điên hơn. Hoàng Nam không hôn môi Nhã Thanh vữa mà hôn mạnh lên cổ cô. Những nụ hôn của cậu đều để lại dấu trên cổ Nhã Thanh.
- Hoàng Nam cậu làm gì vậy? Bỏ tôi ra! – Nhã Thanh hét lên. Cố gắng vùng vẫy. Các vết thương của cô đau buốt và bắt đầu chảy máu nhiều hơn.
Hoàng Nam không thèm để ý đến Nhã Thanh.
- Buông tôi ra! Sao cậu lại đối sử với tôi như vậy chứ? – Nhã Thanh hét lên. Nước mắt cô chảy ra nhiều hơn. Nước mắt chảy xuống cổ làm ướt đẫm một bên má của Hoàng Nam, nhưng cậu vẫn không thèm để ý.
Nhã Thanh cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích. Cô biết với sức lực của mình thì không cách nào chống lại Hoàng Nam. Mệt mỏi! Đau đớn! Tủi nhục! Thất vọng! Nhã Thanh thả lỏng người. Cô thôi vùng vẫy và hoàn toàn buông xuôi.
Hoàng Nam thấy Nhã Thanh không cử động nữa thì cậu dừng lại.
- Nét mặt đó là sao chứ? – Hoàng Nam nhìn chằm chằm vào Nhã Thanh. Trước mặt cậu là một cái xác vô hồn. Đôi mắt trống rỗng. Nét mặt không chút biểu cảm. Giống như là đã chết.
- Cô ghét tôi đến vậy sao? – Hoàng Nam hỏi, giọng cậu hơi nghẹn lại nhưng Nhã Thanh không nghe ra điều đó.
- ……….
- Chẳng vui tí nào! – Hoàng Nam quát lên rồi bỏ ra ngoài.
Hoàng Nam vừa mở của phòng thì gặp Nhã Thanh đi từ đầu cầu thang đi đến. Hoàng Nam đi vụt qua cô mà không nói gì.
- Sao cậu ấy lại đi ra từ phòng Nhã Thanh? Nó về rồi sao? Mà sao quần áo cậu ấy lại thế này? – Cát Tường nghĩ thầm. (Hoàng Nam đang mặc áo somi nhưng không cài cúc)
- Không lẽ… – Cát Tường trợn mắt và sau một giây, đôi mắt ấy chuyển thành giận dữ.

———- Post added at 12:27 AM ———- Previous post was at 12:25 AM ———-

Nhã Thanh co người lại. Ôm lấy cơ thể dầy vết thương của mình. Vết thương sau lưng cô nhức nhối và máu chảy ra thấm ướt ra giường. Nhã Thanh chỉ nằm đó. Trơ ra như gỗ đá. Không một giọt nước mắt. Một lúc sau, Nhã Thanh đứng dậy và đi vào phòng tắm. Nhã Thanh muốn tắm, cô nghĩ nằm ngâm mình trong nước nóng sẽ thấy khá hơn. Nhã Thanh xả nước đầy bồn tắm và nằm ngâm mình. Nước trong bồn nhanh chóng chuyển sang màu đỏ.
- Xoảng – Tiếng kính vỡ vang ra từ phòng Hoàng Nam, là do Hoàng Nam vừa đấm vào tấm gương ở cửa tủ đựng đồ. Máu bắt đầu chảy ra và nhỏ xuống sàn.
- Rốt cuộc là mày đang làm cái gì vậy Trần Hoàng Nam – Hoàng Nam lẩm bẩm.
- Rốt cuộc là mày muốn gì chứ? Nếu đã muốn làm tổn thương cô ta thì phải làm tới cùng chứ. Tại sao lại đau lòng khi thấy cô ta như vậy?
Mới sáng sớm chuông cửa nhà Hoàng Nam đã vang lên liên tục.
- Làm gì vậy? Muốn phá chuông sao? – Hoàng Nam ra mở cửa, nét mặt cau có. Trước mặt cậu là một nữ sinh mặc đồng phục của Huyền Thoại nhưng nhìn lạ hoắc. Đó là Phụng. Là Việt Lĩnh dẫn Phụng đến nhưng cậu đã đi ngay sau đó rồi.
- Hoàng Tử của Huyền Thoại? – Phụng há hốc miệng ngạc nhiên.
Hoàng Nam chau mày nhìn con nhỏ đang đứng phía trước mình.
- Sao cậu lại ở đây? Không phải Nhã Thanh sống ở đây sao? – Phụng tròn mắt hỏi.
- Tìm Hoàng Nhã Thanh à? Trong nhà – Hoàng Nam cau có.
- Hoàng Tử cũng sống ở đây sao? Vậy Nhã Thanh sống cùng Hoàng Tử sao? Vậy cái tên “Hoàng Nam” hôm đó Nhã Thanh gọi là Hoàng Tử sao? – Phụng theo Hoàng Nam vô nhà, vừa đi vừa ngẫm nghĩ.
Phụng vừa lên tới lầu hai thì gặp Cát Tường đi xuống từ lầu 3.
- Ơ? Cả Công Chúa cũng ở đây à? – Phụng ngạc nhiên.
- Ai đây? – Cát Tường hỏi Hoàng Nam.
- Bạn của Nhã Thanh – Hoàng Nam nói, giọng ngang phè.
- Nhã Thanh đâu rồi? – Phụng hỏi.
- Nhã Thanh đang trên phòng. Cậu ấy sẽ xuống bây giờ thôi – Cát Tường cười, nụ cười thân thiện nổi da gà.
- Cậu ấy sẽ không xuống đâu. Hãy đưa tôi đến phòng Nhã Thanh đi – Phụng nói.
- Nói vậy là sao chứ? Sẽ không xuống? Bị gì mà không xuống. Không lẽ bị đánh què luôn rồi sao? – Cát Tường nghĩ thầm. Xém chút nữa là nở nụ cười đắc ý luôn rồi.
- Khoan đã. Nhóm Ma Búp Bê nói bị một đứa con gái da nâu, tóc tém đến cứu Nhã Thanh, không lẽ là con nhỏ này – Cát Tường nhìn Phụng một lượt từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên.
- Này, ai đó đưa tôi đến phòng Nhã Thanh đi! – Phụng cáu.
- Theo tôi – Hoàng Nam nói rồi đi trước. Phụng lẽo đẽo theo sau.
- Ở trong này nè – Hoàng Nam chỉ tay vào cánh cửa phòng Nhã Thanh, cậu không có ý vào trong.
- Cám ơn! – Phụng nói rồi mở cửa đi vào.
- Trời ơi Nhã Thanh! Cậu sao thế này? – Phụng hét lên.

 - Trời ơi Nhã Thanh! Cậu sao thế này? – Phụng hét lên. Hoàng Nam nghe thấy lập tức lao vào phòng. Nhã Thanh đang nằm gục dưới sàn. Lưng áo đẫm máu.
Hoàng Nam lao đến đỡ Nhã Thanh dậy.
- Chuyện này là thế nào? Mau gọi xe cứu thương đi! – Hoàng Nam hét lên, đôi mắt hoang mang sợ sệt.
- Nhã Thanh rất ghét bệnh viện. Bế cậu ấy lên giường trước đi!
- Làm như vậy ổn không? – Hoàng Nam vừa hỏi vừa bế Nhã Thanh lên. Cậu đặt cô lên giường một cách cẩn thận như sợ nếu mạnh tay Nhã Thanh sẽ vỡ tan.
- Hôm qua đã khá hơn rồi. Sao hôm nay lại thành ra thế này chứ? – Phụng lo lắng.
- Hôm qua? Hôm qua cậu ở cùng Nhã Thanh sao? – Hoàng Nam chau mày.
- Phải. Cậu ấy nằm ở phòng tôi hai ngày vừa rồi – Phụng nói mà không nhìn Hoàng Nam, cô đang nhìn Nhã Thanh đầy lo lắng.
- Nói vậy không phải đi với Quỷ Vương sao? – Hoàng Nam trợn mắt.
- Làm gì có? Nhã Thanh bị nhóm Ma Búp Bê dùng dao lam đánh bị thương nặng. Nằm ở phòng tôi hai ngày nay mà – Phụng nhìn Hoàng Nam bằng đôi mắt ngơ ngác.
- Vậy sao hôm qua Nhã Thanh về cùng Quỷ Vương?
- Vì tôi bận việc không đưa cậu ấy về được nên nhờ Quỷ Vương. Mà cậu hỏi nhiều như vậy làm gì? Mau ra ngoài đi! Tôi cần giúp Nhã Thanh bôi thuốc – Phụng xua tay.
Hoàng Nam cúi đầu lầm lũi đi ra ngoài.
- Mình đã hiểu lầm sao? – Hoàng Nam đang cảm thấy tội lỗi vô cùng.
- Vết thương của Nhã Thanh nặng hơn có lẽ cũng tại mình – Hoàng Nam dằn vặt.
- Hoàng Nam à, chúng ta đi học thôi! – Cát Tường đi đến khoác tay Hoàng Nam.
- Cậu đi đi! Hôm nay tôi mệt – Hoàng Nam rút tay ra khỏi tay Cát Tường rồi bỏ về phòng.
Trường Huyền Thoại
Sân thượng dãy lầu phía Tây.
Việt Lĩnh đang khoắc cây tuýt sắt trên vai. Trước mặt cậu là nhóm Ma Búp Bê đang đứng nép sát vào nhau. Điệu bộ sợ hãi.
- Tôi cho các người chọn. Nhảy xuống hay bị tôi đánh – Việt Lĩnh vỗ vỗ cây tuýp vào lòng bàn tay.
- Bọn… bọn em… làm gì… sai ạ? – Nhỏ thủ lĩnh hỏi một cách rụt rè.
- Sao các người dám đụng đến Nhã Thanh? – Việt Lĩnh gằn giọng.
- Bọn… bọn em… thấy anh bị nhỏ Nhã Thanh làm tổn thương nên mới làm vậy ạ – Vẫn là nhỏ thủ lĩnh trả lời lí nhí.
- Các người nghĩ tôi là ai? Tôi cần các người bênh vực sao?
- Bọn em…
- Không nói nhiều nữa. Chọn đi! – Việt Lĩnh quát.
- Anh họ, anh thật quá đáng! – Một thành viên trong nhóm MBB hét lên làm cả Việt Lĩnh và nhóm MBB đều bất ngờ.
- Anh thấy Nhã Thanh bị bọn em đánh tâm trạng của anh thế nào? Tức giận? Cảm thấy bất lực? Đó cũng chính là cảm giác của bọn em khi thấy anh buồn bã vì nhỏ Nhã Thanh đó. Bọn em vì ai mà hành động như vậy? – Nhỏ em họ Việt Lĩnh hét lớn.
- Em nói hết rồi đấy. Em sẽ nhảy. Thà té chết còn hơn bị anh họ mình đánh chết – Nhỏ đó trèo lên lan can trước sự bàng hoàng của cả nhóm MBB.
- Vy Vy! – Việt Lĩnh hét lên rồi kéo mạnh tay em họ mình xuống. Vy Vy ngã vào lòng Việt Lĩnh.
- Được rồi. Anh xin lỗi! Từ nay em và bạn em đừng hành động như vậy nữa.
- Vì bọn… em… rất yêu… anh – Vy Vy thút thít.
- Dù là lí do gì từ nay cũng không được hành động như vậy nữa! – Việt Lĩnh nói, giọng nghiêm nghị nhưng là giọng điệu của anh trai đang dạy bảo em gái chứ không phải giọng điệu đe dọa.
Thiên Thần
- Cộc! Cộc! – Hoàng Nam gõ cửa phòng Nhã Thanh và Phụng ra mở cửa cho cậu.
- Có cần… tôi giúp gì không? – Hoàng Nam bặm môi.
- Không. Cám ơn cậu! – Phụng nói nhưng không nhìn Hoàng Nam. Cô đang đút một chất lỏng màu trắng đục cho Nhã Thanh, nhưng xem ra không được, tất cả đều trào ra khỏi miệng Nhã Thanh.
- Cậu đang làm gì vậy?
- Tôi đang cho Nhã Thanh uống thuốc. Sợ cậu ấy không nuốt được cả viên nên tôi đã nghiền ra rồi pha với nước nhưng vẫn không được – Phụng nhăn mặt.
- Làm vậy không được đâu. Đưa cho tôi! – Hoàng Nam nói.
- Cậu có cách gì sao? – Phụng hỏi, nét mặt nghi ngờ nhưng vẫn đưa ly thuốc cho Hoàng Nam.
Hoàng Nam ngậm một miệng thuốc rồi cúi xuống truyền qua miệng cho Nhã Thanh trước sự ngỡ ngàng của Phụng.
- Cậu… cậu… – Phụng lắp bắp.
- Tôi làm sao? – Hoàng Nam hỏi.
- Hai người… hai người là một cặp à?
- Cậu thấy giống không? – Hoàng Nam cố tình tránh né không trả lời câu hỏi của Phụng.
- Giống! – Phụng gật gù cái đầu.
Hoàng Nam nở một nụ cười nửa miệng nhưng không phải là một nụ cười gian hay coi thường mà là một nụ cười thích thú. Cậu bỏ ra ngoài, gương mặt sáng ngời như đứa trẻ vừa được mẹ cho quà.
- Này, cứ thế mà đi sao? Trả lời đi chứ! Hai người là một cặp phải không? – Phụng nói với theo nhưng Hoàng Nam đã đi ra khỏi phòng rồi.

———- Post added at 09:10 AM ———- Previous post was at 09:05 AM ———-

Chap 17:

Nhã Thanh tỉnh dậy đã thấy Phụng đang đứng bên bức tường bằng kính trong phòng cô.
- Cậu đến hồi nào vậy? – Nhã Thanh hỏi bằng giọng yếu ớt.
- Cậu tỉnh rồi đấy à? Làm tớ lo muốn chết! – Phụng chạy đến ngồi bên giường Nhã Thanh.
- Cậu không đi học sao? – Nhã Thanh hỏi.
- Cậu thế này thì tớ đi học thế nào được? Có đói bụng không? Tớ đi nấu cháo cho cậu ăn nhé! – Phụng cười hiền.
- Thôi được rồi. Tớ không đói đâu.
- Không đói cái gì mà không đói – Phụng làm bộ nghiêm mặt rồi đi ra khỏi phòng.
- Ở yên đây nhé! – Phụng ló đầu vào dặn dò.
- Yên tâm đi! Tớ không bốc hơi được đâu – Nhã Thanh cười.
Nhã Thanh bắt đầu cảm thấy băn khoăn trong lòng. Cô muốn làm bạn với Phụng nhưng lại sợ. Cô nghĩ về Uyển Thy, nghĩ về những gì Uyển Thy đã nói. Xem ra ký ức trong lòng Nhã Thanh chưa bao giờ nguôi ngoai.
- Hoàng Tử? Hoàng Tử? – Phụng vừa đi trong nhà vừa gọi.
- Nhã Thanh xảy ra chuyện gì à? – Hoàng Nam nghe tiếng phụng gọi thì hốt hoảng chạy ra từ trong nhà bếp. Cậu còn mặc nguyên cái tạp giề, tay cầm cái vá ^^
- Không có – Phụng cười cười. Cái dáng vẻ bây giờ của Hoàng Nam không cười để làm gì chứ? Ngộ nghĩnh và đáng yêu cực ^^
- Không có gì sao gọi như cháy nhà vậy? – Hoàng Nam cau có.
- Tôi muốn hỏi cậu gạo và soong nồi ở đâu để tôi nấu cháo cho Nhã Thanh.
- Đang… đang nấu rồi – Hoàng Nam lúng túng rồi bỏ vào bếp để Phụng không thấy gương mặt đỏ bừng của cậu. Thì ra nãy giờ cu cậu đã đi chợ mua thịt và đang loay hoay nấu cháo cho Nhã Thanh ^^
Phụng cũng đi vào bếp theo Hoàng Nam.
- Tôi thật không ngờ hai người là một cặp đó! – Phụng nói.
- Có vấn đề gì à? – Hoàng Nam hỏi lạnh.
- À không. Chỉ là trước giờ cứ nghĩ Nhã Thanh và Quỷ Vương một cặp – Phụng nhún vai.
- Cái gì chứ? – Hoàng Nam chau mày.
- Không phải, ý tôi không phải vậy. Nhã Thanh không có phản bội cậu đâu. Hôm vừa rồi lúc sốt đến mê sảng cậu ấy gọi tên cậu đấy.
- Nhã Thanh gọi tên tôi? – Hoàng Nam ngạc nhiên. Một cảm giác vui mừng bất ngờ ùa về trong cậu.
- Phải! Cậu ấy cứ gọi tên cậu hoài – Phụng gật gật cái đầu.
Hoàng Nam đang cố để không nở một nụ cười. Cậu cũng không hiểu tại sao lại vui một cách vô lí như vậy khi nghe việc Nhã Thanh gọi tên cậu.
- Mà sao hôm nay cậu không đi học vậy? Vì lo lắng cho bạn gái à? – Phụng nhìn Hoàng Nam, ánh mắt thăm dò.
- Làm… làm gì có. Người lạ vô nhà thì… tôi phải coi nhà chứ – Hoàng Nam cãi.
- Thế sao mặt cậu lại đỏ lên thế kia? – Phụng trêu trọc.
- Vì… đứng gần bếp lâu quá nên vậy đấy – Hoàng Nam nói rồi ấn cái vá vào tay Phụng. Đồng thời, cậu cởi tạp giề ra rồi quàng lên cổ Phụng. Hoàng Nam bỏ lên phòng để tránh những câu hỏi “nổ não” của Phụng. Vừa đi cậu vừa cười. Trong lòng cậu đang lâng lâng một cảm giác khó tả. Tim cũng đập nhanh hơn.
…………
- Nhã Thanh à, ăn cháo đi! – Phụng bê chén cháo vào phòng Nhã Thanh.
- Sao nấu nhanh quá vậy? – Nhã Thanh ngơ mặt hỏi.
- Tớ đâu có nấu đâu. Hoàng Tử nấu đó – Phụng cười, nụ cười hàm ý.
- Hoàng Tử? Hoàng Tử là ai? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Cậu còn giả bộ nữa hả? Tớ biết hết rồi. Đừng có chối tớ! Hôm nay vì cậu mà cậu ấy nghỉ học đấy – Phụng lại cười.
- Cậu đang nói Hoàng Nam à? – Nhã Thanh hỏi. Thì nhà này có mỗi mình Hoàng Nam là con trai. Nếu nói là Hoàng Tử thì chỉ có Hoàng Nam chứ còn ai vào đây nữa.
- Phải! Công nhận cậu kín tiếng thật đấy. Cả trường cứ nghĩ cậu quen với Quỷ Vương, ai ngờ cậu quen với Hoàng Tử.
- Tớ quen với Hoàng Nam hồi nào? – Nhã Thanh từ ngơ ngác cho đến ngơ ngác.
- Này, đừng có chối nữa. Tớ đã thấy hết rồi. Ban nãy cậu ấy mớm thuốc cho cậu trông rất tình cảm. Tớ cứ nghĩ những cảnh như thế chỉ có trong phim thôi chứ. Tuyệt vời! – Phụng nói, mắt long lanh.
- Cậu nói Hoàng Nam mớm thuốc cho tớ? – Nhã Thanh tiếp tục ngơ ngác.
- Phải.
- “Đưa cho tôi” – Phụng giả giọng của Hoàng Nam, nhại lại cậu nói của cậu lúc đó rồi làm hành động giống hệt Hoàng Nam khi đó. Sau đó cô phá lên cười thích thú.
- Gì chứ! Cậu ta không mớm thuốc độc cho tớ là may lắm rồi – Nhã Thanh nhếch môi (nhếch môi thôi nhé, không phải cười nhếch môi đâu), gật gật cái đầu.
- Đang mắng yêu à? – Phụng trêu chọc.
- Mắng yêu cái gì? Không phải như cậu nghĩ đâu – Nhã Thanh cố cãi nhưng trong lòng đang vui mừng ghê lắm ^^
Chuông cửa nhà Hoàng Nam vang lên. Hoàng Nam ra mở cửa và ngay lập tức mặt cậu đanh lại.
- Cậu đến có việc gì? – Hoàng Nam hỏi, giọng lạnh lùng.
- Vì không thấy Nhã Thanh và Phụng đến trường nên tôi đến – Việt Lĩnh nói, giọng cũng lạnh không kém. Việt Lĩnh với Hoàng Nam từ trước đến giờ vốn nước sông không phạm nước giếng nhưng sao lần này đột nhiên hai người lại gườm nhau như 2 con mãnh thú đang tranh giành lãnh thổ vậy.
- Hai người họ không có ở đây. Ra ngoài rồi – Hoàng Nam hỏi rồi đóng cổng đi vào nhà.
- Thái độ gì vậy chứ? – Việt Lĩnh cau có.
Việt Lĩnh lấy điện thoại ra gọi cho Nhã Thanh nhưng Nhã Thanh khóa máy. Thật ra là vì mấy ngày nay Nhã Thanh bỏ điện thoại trong cặp, điện thoại hết pin mà Nhã Thanh quên không sạc. Việt Lĩnh gọi cho Phụng thì gọi hoài Phụng không mắt máy. Vì điện thoại Phụng đang để chế độ rung và để trong cặp. Còn cặp của Phụng thì đang quăng ở góc phòng của Nhã Thanh. Việt Lĩnh đành lầm lũi trở về. Nhìn dáng vẻ u dột đến thương T_____T
………….
- Cậu nói thật chứ? – Phụng chau mày hỏi Nhã Thanh.
- Tớ xạo cậu làm gì?
- Vậy là không phải cậu đang quen với Hoàng Tử, cũng không phải cậu quen với Quỷ Vương sao? – Giọng Phụng cao vút.
- Ừ, không phải.
- Này, tiêu chuẩn của cậu có phải cao quá không? Hai chàng trai tuyệt như vậy thích cậu mà cậu không chọn lấy 1 người à? Hay vì cả hai cùng tốt nên đang phân vân?
- Tiêu chuẩn cao gì chứ? Đối với Việt Lĩnh tớ không chắc đó có phải là tình yêu không.
- Cậu cảm thấy như thế nào đối với Quỷ Vương?
- Hm… tin tưởng, cảm kích, cảm giác thân thuộc – Nhã Thanh liệt kê và đưa bàn tay trái lên đếm.
- Hết rồi à?
- Ừ
- Còn đối với Hoàng Nam?
- Hoàng Nam không dính dáng gì đâu – Nhã Thanh trả lời, giọng buồn buồn.
- Sao không? Cậu ta thích cậu mà – Phụng chau mày.
- Không có chuyện đó đâu. Cậu ấy hận mình còn không hết ấy chứ.
- Hận? Tại sao lại hận? Nhưng biểu hiện lúc nãy của cậu ấy không giống như là đang hận cậu.
- Có lẽ đó là cách cậu ấy thể hiện sự hận thù – Nhã Thanh nhún vai.
- Nói tào lao gì đấy? Làm gì có ai thể hiện sự hận thù bằng cách cho kẻ thù uống thuốc bằng miệng, rồi còn nấu cháo cho kẻ thù ăn nữa? Đó là những hành động chỉ dành cho bạn gái thôi – Phụng nói chắc nịch.
- Mà tại sao cậu lại nói Hoàng Tử hận cậu? Nói cho tớ nghe đi! – Phụng nói, mắt long lanh.
- Không có gì đâu, cậu đừng quan tâm.
- Hoàng Nhã Thanh, cậu nói vậy là sao chứ? Cậu có coi tớ là bạn không? – Phụng cáu.
- Cậu coi tớ là bạn sao? – Nhã Thanh nói, giọng buồn bã.
- Cậu hỏi gì lạ vậy? Không coi cậu là bạn thì tớ ở đây chăm sóc lo lắng cho cậu làm gì? Tớ đâu phải nhà từ thiện – Phụng có vẻ giận.
- Vậy tớ sẽ kể cho cậu nghe chuyện này. Nghe xong cậu sẽ không muốn làm bạn với tới nữa đâu.
Nhã Thanh bắt đầu kể cho Phụng nghe chuyện của Bảo Nam và Uyển Thy. Phụng đã lắng nghe một cách rất thật lòng.
- Con ngốc này! Cậu phải nói rõ với Hoàng Tử chứ? Sao có thể im lặng và chịu đựng như vậy chứ? – Phụng nổi giận sau khi nghe xong cậu chuyện.
- Nói cái gì? Dù sao cũng là vì tớ mà Bảo Nam chết – Nhã Thanh buồn bã.
- Không được! Cậu không nói thì để tớ nói – Phụng đứng bật dậy.
- Không được! Tớ đã hứa là sẽ không nói ra. Cậu đừng nói gì hết – Nhã Thanh níu tay Phụng, gương mặt khổ sở.
- Tớ không thể nhìn bạn mình chịu đựng như vậy được – Phụng nhìn Nhã Thanh bằng ánh mắt đau buồn.
- Cậu vẫn coi tớ là bạn sao? – Nhã Thanh nói, giọng cảm kích.
- Phải, tớ vẫn coi cậu là bạn. Dù thế nào tớ cũng vẫn coi cậu là bạn. Là ngôi sao may mắn của tớ – Phụng nói chắc nịch.
- Nếu coi tớ là bạn thì cậu tuyệt đối không được nói chuyện tớ vừa kể cho cậu với bất cứ ai – Nhã Thanh nói, giọng kiên quyết.
- Hm… vậy tớ sẽ không nói – Phụng đành chịu thua, cô ngồi xuống giường.
- Nhưng cậu hãy trả lời tớ một cách thành thật! Cậu có thích Hoàng Tử không? – Phụng nhìn sâu vào mắt Nhã Thanh.
- Tớ… tớ – Nhã Thanh ấp úng, mặt đỏ dần lên.
- Tớ hiểu rồi. Nếu cậu cứ như thế này Hoàng Tử sẽ vào tay người khác đấy.
- Tớ biết. Tờ cũng không mong Hoàng Nam sẽ thuộc về tớ. Tớ chỉ hy vọng cậu ấy trút hết hận thù rồi sẽ thỏai mái mà sống vì ôm hận trong lòng thật sứ rất mệt mỏi – Nhã Thanh nói, đôi mắt bi thương đến cùng cực.
- Người bạn ngốc của tớ – Phụng ôm Nhã Thanh.

Chap 18:

Cát Tường đang đứng đợi trước của phòng Hoàng Nam nhưng cô không biết rằng Hoàng Nam không có trong phòng. Cậu đã thức dậy từ sớm để nấu cháo cho Nhã Thanh.
Phụng vừa đến và đang giúp Nhã Thanh bôi thuốc và băng bó vết thương.
- Ở nhà nghỉ thêm vài hôm nữa rồi hãy đi học – Phụng nói.
- Tớ nghỉ 3 ngày rồi. Ở nhà chán lắm. Đến trường cũng chỉ ngồi không thôi mà. Sẽ không sao đâu.
- Cậu bướng thật đấy – Phụng chép miệng.
Nhã Thanh chỉ cười chứ không nói gì. Xong xuôi cả hai cũng nhau đi xuống nhà bếp.
- Hôm nay sẽ đi học sao? – Hoàng Nam thấy Nhã Thanh đang mặc đồng phục thì hỏi bằng giọng lạnh nhạt. Cậu đang cố tỏ ra không quan tâm.
- Phải – Nhã Thanh nhún vai.
- Mấy ngày nay cậu đã ở đâ vậy Nhã Thanh? Tớ lo cho cậu lắm – Cát Tường đi vào nhà bếp.
- Vậy sao? Xin lỗi vì đã để cậu lo lắng – Nhã Thanh nói.
- Chúng ta đi thôi Nhã Thanh! Đi ăn cái gì rồi đi học – Phụng hối thúc.
- Cũng được – Nhã Thanh gật gật rồi chuẩn bị cùng Phụng đi xuống lầu một.
- Này… tôi… nấu cháo rồi nè. Ăn đi rồi uống thuốc – Hoàng Nam nói một cách ngượng ngùng.
- Cậu nấu cháo cho tôi sao? – Nhã Thanh nghi hoặc.
- Phải. Tôi nói với mẹ chuyện của cậu nên mẹ bảo tôi thay mẹ nấu cháo cho cậu – Hoàng Nam giải thích.
- Vậy cũng được. Cậu ăn cháo đi cho lành. Dù sao vết thương của cậu cũng phải kiêng nhiều thứ lắm – Phụng nói.
- Có sandwick đó, cậu muốn ăn thì ăn – Hoàng Nam nói với Phụng.
- Ừ, cám ơn! – Phụng cười.
- Hoàng Nam nấu cháo cho nó sao? Mỗi lần mình ốm cậu ấy có bao giờ nấu cháo cho mình ăn. Tại sao vậy chứ? Hoàng Nam đâu phải là người mẹ bảo làm gì thì làm nấy – Cát Tường nghĩ thầm.
- Đáng ghét! Sao mày không chết luôn đi? Về đây làm gì chứ? – Cát Tường nhìn Nhã Thanh bằng đôi mắt giận dữ.
Xe bus
Nhã Thanh, Phụng, Hoàng Nam và Cát Tường cùng lên xe bus. Trên xe chỉ còn một ghế trống. Hoàng Nam nhanh nhẩu ấn Nhã Thanh ngồi vào đó.
- Đang bị thương thì ngồi đi! – Hoàng Nam nói bằng giọng lạnh nhạt.
Nhã Thanh thì ngoan ngoãn nghe theo lời Hoàng Nam còn Phụng thì bật cười khúc khích.
- Chuyện gì đang diễn ra thế này? Không thể chấp nhận được – Cát Tường đang giận dữ vô cùng.
Cát Tường vốn được nuông chiều từ bé nên mắc bệnh công chúa. Với vẻ ngoài bắt mắt, Cát Tường có thể làm bất cứ người con trai nào khuất phục. Cho đến khi gặp Hoàng Nam, cậu hoàn toàn miễn nhiễm với sự hấp dẫn của Cát Tường. Cậu chẳng bao giờ quan tâm hay chiều chuộng Cát Tường. Vì vậy Cát Tường rất muốn có được Hoàng Nam, đó là lí do Cát Tường đã đến trọ tại Thiên Thần. Trong chuyện này, tình yêu Cát Tường dành cho Hoàng Nam thì ít nhưng sự háo thắng và mong muốn chiếm đoạt thì nhiều.
Hoàng Nam đi vào trường và dĩ nhiên Cát Tường kè kè đi ngay bên cạnh. Nhã Thanh và Phụng thì đi sau đó một quãng.
- Nhìn kìa, Hoàng Tử lại đi với Công Chúa – Hs1
- Hai người họ sứng đôi thật! Nhưng nghe nói hai người chỉ là bạn thì phải – Hs2
- Có khi nào hai người đó bí mật hẹn hò nhưng nói chỉ là bạn không nhỉ? – Hs3
- Nghi lắm! Sáng nào cũng thấy đi cùng nhau – Hs4
- Thật là làm cho người ta vừa ngưỡng một vừa ghen tị – Hs5
Nhã Thanh lại phải nghe những lời nói làm cô không vui rồi.
Lớp 12a3
Phụng để cặp xuống rồi chạy lên chỗ Nhã Thanh ngồi nói chuyện. Cả hai đang cười cười nói nói thì Việt Lĩnh xuất hiện.
- Hôm qua 2 cậu đi đâu vậy? Tớ đến nhà tìm nhưng Hoàng Tử bảo 2 cậu đã ra ngoài. Gọi điện thoại thì không được – Việt Lĩnh phụng phịu.
- Bọn tớ đâu…
- Chắc lúc đó Phụng và tớ đến bác sỹ xem qua vết thương – Nhã Thanh nhanh nhẩu cắt lời Phụng.
- Bác sỹ nói sao? – Việt Lĩnh khẩn chương.
- Bác sỹ nói không sao. Nhưng không được hoạt động mạnh – Phụng phối hợp với Nhã Thanh ngay lập tức.
- Vậy thì hay quá! – Việt Lĩnh cười tươi.
Nhã Thanh đã nói dối Việt Lĩnh vì cô biết nếu để Việt Lĩnh biết chuyện cô và Phụng ở trong nhà nhưng Hoàng Nam không cho gặp thì chắc chắn sẽ có chuyện lớn. Nhã Thanh đang bảo về Hoàng Nam, Phụng nhận ra điều đó nên đã giúp Nhã Thanh nói dối.
Rất đông học sinh đang tập trung ở sân thi đấu đa năng của trường theo dõi trận đấu bóng rổ giao lưu giữa lớp 12a1 và 12a2. Nhóm MBB cũng có ở đây hơn nữa còn ngồi ở hàng ghế gần sân nhất. Cát Tường đương nhiên cũng có mặt vì có Hoàng Nam thi đấu mà.
Trận đấu không hề gay cấn vì rõ ràng lớp 12a1 nổi bật hơn hoàn toàn. Hoàng Nam thể hiện rất tốt phong độ của mình. Cậu luôn là người lên rổ ra lấy điểm cho đội.
- Hoàng Tử thật là tuyệt quá! – N~s1
- Trường chúng ta có Hoàng Tử và Quỷ Vương quả là một niềm hạnh phúc! – N~s2
Những tiếng khen không ngớt vang lên. Toàn bộ nữ sinh đều nhìn Hoàng Nam bằng ánh mắt đắm đuối.
- Vèo!!! – Trái bóng bay đến chỗ nhóm MBB với tốc độ rất nhanh và lực phát ra không nhẹ.
- Bộp!!! – Trái bóng bay thẳng vào mặt nhỏ thủ lĩnh. Với tính cách của nhỏ đó thì nó đã xé cái thằng ném bóng vào mặt nó ra làm trăm mảnh rồi. Nhưng không! Nó vẫn cười nụ cười “mê trai”, mắt long lanh dù máu mũi đang chảy ròng ròng.
- Hoàng Tử, em không sao đâu! Anh không cần phải xin lỗi – Nhỏ thủ lĩnh nói với Hoàng Nam khi cậu chạy đến lấy lại trái bóng.
- Tôi đâu có định xin lỗi – Hoàng Nam nói rồi giựt trái bóng trong tay nhỏ thủ lĩnh và quay lại sân.
- Sao thái độ của Hoàng Nam lại như thế? Cậu ấy nổi tiếng thân thiện mà – Cát Tường đứng gần đó theo dõi toàn bộ sự việc thì nghĩ thầm.
- Không lẽ là vì…
Chính Hoàng Nam cũng không hiểu sao cậu lại cảm thấy ghét nhóm MBB đến thế. Nhìn thấy thôi là đã muốn đánh cho một trận rồi.
Thiên Thần
9:00 PM
Hôm nay Cát Tường cùng ba mình đi dự tiệc, Nhã Thanh đi với Phụng nên chỉ có mình Hoàng Nam ăn tối. Ăn xong cậu loanh quanh trong phòng khách mà không về phòng học bài. Hoàng Nam đang đợi Nhã Thanh ^^
Cuối cùng Nhã Thanh cũng về đến.
- Đi đâu về vậy? – Hoàng Nam hỏi bằng giọng thờ ơ.
- Đến nhà Phụng chơi – Nhã Thanh trả lời.
- Xin lỗi! – Hoàng Nam nói.
- Xin lỗi? Về chuyện gì? – Nhã Thanh chau mày.
- Vì… vì đã hiểu lầm cậu – Hoàng Nam lúng túng.
- Cậu hiểu lầm tôi cái gì? – Nhã Thanh không hiểu gì. Cô nhìn Hoàng Nam bằng đôi mắt tròn xoe.
- Sao cậu thích làm khó người khác thế hả? – Hoàng Nam cáu.
- Tôi làm gì cậu? Tôi chẳng hiểu cậu xin lỗi về chuyện gì nữa – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Cậu bị nhóm MBB đánh phải nằm lại phòng Phụng nhưng tôi cứ nghĩ cậu qua đêm bên ngoài cùng Quỷ Vương, tôi xin lỗi – Hoàng Nam quay lưng lại và nói. Cậu không dám đối diện với Nhã Thanh vì cậu đang rất ngại.
- Không sao! Cậu không cần phải như vậy. Đừng làm tôi hiểu lầm rằng cậu thật sự tốt với tôi – Nhã Thanh nói bằng giọng lạnh lùng. Cô đang nghĩ Hoàng Nam nấu cháo cho cô, cho cô uống thuốc và còn dành chỗ trên xe bus cho cô là vì cảm thấy có lỗi với cô. Một cảm giác hụt hẫng dâng lên trong lòng Nhã Thanh.
- Hóa ra cậu đã hiểu lầm rằng tôi thật lòng tốt với cậu à? Trí tưởng tượng của cậu phong phú thật đấy – Hoàng Nam nói bằng giọng mỉa mai. Vì cậu bị Nhã Thanh nói trúng tim đen, cảm thấy tự ái nên mới vậy thôi.
- Cậu nói đúng! Tôi điên rồi! Tôi gần như quên mất cậu rất hận tôi – Nhã Thanh cười chua chát.
- Vậy thì phiền cậu đừng bao giờ quên nữa. Cậu là người hại chết Bảo Nam, đừng mơ tôi tốt với cậu – Câu nói của Hoàng Nam không phải để nhắc Nhã Thanh mà là Hoàng Nam đang tự nhắc mình.
- Đúng. Chính là tôi đã hại chết Bảo Nam. Vậy nên cậu hãy trút hết oán hận lên tôi đi! Chỉ cần cậu cảm thấy thoải mái.
- Cậu yên tâm. Tôi sẽ làm như vậy. Cậu đã mang tình cảm của em trai tôi ra đùa giỡn làm nó tổn thương đến mức phải tự tử. Tôi sẽ không để cậu sống thoải mái đâu – Hoàng Nam nghiến răng.
- Hãy cứ làm những gì cậu muốn. Tôi đáng bị như vậy.
Hoàng Nam không nói gì mà bỏ về phòng và đóng sầm cửa lại. Cậu cảm thấy tức giận. Là tức giận với bản thân mình. Cậu xém chút quên mất Nhã Thanh là người hại chết Bảo Nam.
Nhã Thanh cũng lầm lũi trở về phòng mình. Cô đang tự trách mình tại sao lại nuôi hy vọng vô lí như vậy. Cô trông mong gì ở Hoàng Nam cơ chứ?
Nhã Thanh và Hoàng Nam không hay biết sự hiện diện của một người nữa và đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người. Đó là Cát Tường. Cát Tường đang đi lên cầu thang và vô tình nghe thấy toàn bộ.
- Bảo Nam là tên của người em sinh đôi đã chết của Hoàng Nam mà – Cát Tường nghĩ thầm.
- Nhã Thanh hại chết Bảo Nam sao?
- Thế tại sao Hoàng Nam lại đối xử với nó như vậy? Đáng ra cậu ấy phải giết chết nó rồi chứ.
- Linh cảm của mình luôn chính xác. Hoàng Nam thích Nhã Thanh.
- Hoàng Nhã Thanh, mày đúng là con cáo già. Hai anh em họ đều phải lòng mày. Nhưng tao sẽ không để mày có được Hoàng Nam đâu.
- Hoàng Tử thì phải đi với Công Chúa và tao chính là Công Chúa.
- Mày đừng trách tao độc ác – Cát Tường cười, nụ cười đáng sợ.
Chap 19

Một tuần sau
Mới sáng sớm Nhã Thanh đã ôm bụng nhăn nhó. Cô lết xuống nhà bếp một cách khó khăn.
- Bị gì vậy? – Hoàng Nam hỏi khi thấy Nhã Thanh đi xuống trong bộ dạng thảm thương.
- Đau bao tử!!! – Nhã Thanh nhăn nhó.
Hoàng Nam chỉ im lặng không nói gì nữa. Thật ra cậu đang lục tìm lại trí nhớ xem có biết phương thuốc nào trị đau bao tử không ^^
Trường Huyền Thoại
Giờ ra chơi
Việt Lĩnh đi xuống canteen mua nước cho Nhã Thanh.
- Nhã Thanh, cậu lật giùm tớ một trang đi! – Phụng cầm quyển sách lịch sử lon ton chạy đến chỗ Nhã Thanh.
- Cậu muốn làm gì? Coi bói bằng sách sao? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Không phải. Ngày mai kiểm tra lịch sử rồi. Nhiều bài quá tớ học không nổi. Cậu lật một bài cho tớ học tủ đi!
- Cậu đang đùa à? Học vậy cũng được nữa sao? – Nhã Thanh chau mày.
- Bảo cậu lật thì cậu lật đi. Có khó khăn nặng nhọc gì đâu cơ chứ – Phụng càu nhàu.
- Đưa đây tớ lật cho này – Việt Lĩnh chen vào. Cậu đã trở về. Trên tay đang cầm 3 lon nước.
- Không mượn cậu. Nhã Thanh là ngôi sao may mắn của tớ chứ cậu có phải đâu – Phụng phùng miệng lên cãi.
- Thế tớ không may mắn à? – Việt Lĩnh hỏi.
- Ừ, cậu may mắn lắm! May mắn đến nỗi vì cậu tớ phải đền tấm kính cửa cho trường đấy – Phụng hất hất mặt.
- Khi nào? – Việt Lĩnh hất mặt nhìn Phụng.
- Hôm cậu đến phòng tớ đó. Cậu mở cửa mạnh quá làm tấm kính cửa vỡ mất – Phụng lườm Việt Lĩnh.
- Vậy hả? – Việt Lĩnh cười cười.
- Vậy cậu đừng uống nước của người xui xẻo nhé! – Việt Lĩnh cười toe. Cậu khui 1 lon nước cho Nhã Thanh, khui một lon cho mình.
- Này, cậu hẹp hòi quá đấy! Cho tớ uống với! – Phụng giậm chân kiểu ăn vạ.
- Thôi đừng uống. Tớ xui xẻo lắm. Uống coi chừng ngộ độc đấy – Việt Lĩnh lắc đầu.
Việt Lĩnh và Phụng bắt đầu cãi nhau khí thế. Nhã Thanh chỉ ngồi nhâm nhi nước ngọt và cười.
Chợt Nhã Thanh nhăn mặt lại. Bao tử cô nhói đau. Không hiểu sao một tuần trở lại đây cô hay bị đau bao tử mặc dù cô không hề ăn đồ cứng hay đồ cay.
Sáng hôm sau
Cát Tường đang đợi Hoàng Nam trước cửa phòng. Nhã Thanh ôm bụng đi xuống nhà bếp. Bao tử Nhã Thanh càng ngày càng đau.
Nhã Thanh lấy sữa trong tủ lạnh và uống một hơi với hi vọng cơn đau bao tử sẽ giảm. Nhưng khi vừa nuốt sữa xuống đến bao tử bụng Nhã Thanh quặn đau.
- Xoảng! – Chiếc ly trong tay Nhã Thanh rơi xuống đất. Nhã Thanh ngã ra đất ôm bụng quằn quại.
Hoàng Nam vừa bước vào cửa bếp đã thấy Nhã Thanh đang nằm trên sàn nhà. Bên cạnh là máu, khóe miệng Nhã Thanh cũng còn dính máu. Nhã Thanh ói ra máu.
- Nhã Thanh! – Hoàng Nam hét lên rồi chạy đến lay Nhã Thanh.
- Hoàng Nam… tôi… tôi… đau lắm…
- Cậu ráng chịu đựng đi! Tôi đưa cậu đến bệnh viện – Hoàng Nam khẩn chương.
- Mau gọi cấp cứu đi Cát Tường! – Hoàng Nam nói. Cát Tường vẫn không nhúc nhíc. Cô chỉ đứng ở cửa bếp nhìn Nhã Thanh bằng ánh mắt khinh thường.
- Lâm Cát Tường! Mau gọi cấp cứu đi! – Hoàng Nam gào lên.
Bệnh viện
- Bác sỹ, cô ấy bị sao vậy ạ? – Hoàng Nam hỏi bác sỹ. Nét mặt cậu lo lắng vô cùng.
- Bệnh nhân bị xuất huyết bao tử. Trong dịch bao tử tìm thấy một lượng lớn thuốc Aspirin. Đây chính là nguyên nhân gây xuất huyết vì bệnh nhân đã có tiền sử mắc chứng viêm dạ dày.
- Aspirin?
- Phải, chúng tôi tìm thấy một lượng quá quy định trong dạ dày và trong sữa bệnh nhân ói ra.
- Hiện giờ cô ấy sao rồi ạ?
- Không có gì đáng lo nữa rồi.
Khi chắc chắn Nhã Thanh không sao, Hoàng Nam gọi cho Phụng để cô đến bệnh viện với Nhã Thanh còn cậu thì trở về nhà. Hoàng Nam đang không ổn chút nào. Khi nhìn thấy Nhã Thanh nằm trên sàn nhà cảm giác của cậu hệt như khi nghe tin Bảo Nam chết. Cảm giác sợ hãi. Sợ rằng không thể nhìn thấy người mình yêu thương nữa. Hoàng Nam vừa nhận ra rằng cậu yêu Nhã Thanh.
Cát Tường đang đổ hộp sữa ban sáng Nhã Thanh uống vào bồn rửa chén rồi vứt hộp vào túi rác. Cát Tường quay ra và hoàn toàn chết đứng. Hoàng Nam đang đứng ngay phía sau nhìn cô bằng đôi mắt giận dữ.
- Tại sao phải đổ đi? – Hoàng Nam gằn tiếng.
- Vì… vì sữa hết hạn rồi – Cát Tường lắp bắp.
- Sữa hết hạn thì đem vứt đi là được rồi. Tại sao phải đổ đi? – Hoàng Nam quát.
- Vì… – Mặt Cát Tường không còn một giọt máu.
- Là cậu làm đúng không? – Hoàng Nam trừng mắt.
- Làm… làm… gì?
- Đừng giả vờ không biết nữa. Chính cậu bỏ thuốc vào sữa của Nhã Thanh đúng không? Cậu biết rõ trong nhà này ngoài Nhã Thanh ra chẳng ai uống sữa cả.
- Tớ…
- Lâm Cát Tường. Cậu đáng sợ thật đấy. Một tuần nay ngày nào Nhã Thanh cũng kêu đau bao tử. Hóa ra là cậu làm – Hoàng Nam nghiến răng.
- Phải. Là tớ thì sao? Cậu xót à? – Cát Tường đã lột mặt nạ.
Hoàng Nam bóp cổ Cát Tường bằng một tay. Gương mặt cậu lạnh băng và vô cùng đáng sợ.
- Hộc… hộc… – Cát Tường thở nấy thở để khi Hoàng Nam buông cô ra.
- Ra khỏi nhà tôi ngay! – Hoàng Nam ra lệnh.
- Cậu vì con nhỏ đó mà đuổi tớ sao? – Cát Tường nhìn Hoàng Nam trân trối.
- Tôi không thể sống cùng nhà với một kẻ sát nhân.
- Tớ là sát nhân còn Hoàng Nhã Thanh là gì?
- Cậu muốn nói gì?
- Hoàng Nhã Thanh chưa chết sao có thể nói tớ là sát nhân? Nhưng em trai cậu thì chết rồi đó vậy mà cậu vẫn để nó sống ở đây đó thôi.
- Làm thế nào mà cậu biết được? – Hoàng Nam trừng mắt nhìn Cát Tường.
- Vấn đề không phải làm thế nào tớ biết được. Tớ còn biết nhiều hơn vậy nữa cơ. Cậu định làm Romeo sao?
- Ý cậu là gì?
- Romeo, con trai họ Montague yêu Juliet, con gái họ Capulet trong khi hai dòng họ có mối thù lâu đời. Cậu định giống Romeo, yêu kẻ thù của mình sao? – Cát Tường mỉa mai.
- Câm miệng! – Hoàng Nam ra lệnh.
- Tớ nói đúng rồi phải không. So với tớ thì cậu còn đáng sợ hơn nhiều Hoàng Nam ạ. Tớ có thể nói vì tình yêu làm tớ mù quáng nên mới hành động như vậy. Thế nhưng cậu, yêu kẻ gây ra cái chết của em trai mình, cậu có lời nào để biện minh cho hành động của mình không?
- Thật đáng thương hại! – Cát Tường bật cười, giọng cười ma quỷ.
- Tôi làm gì không tới lượt cậu nhận xét cũng không đến lượt cậu thương hại.
- Chính cậu tự làm cho mình trở nên đáng thương hại chứ tớ chưa bao giờ muốn thương hại cậu.
- Dù có nói gì thì cậu cũng phải ra khỏi đây – Hoàng Nam quả quyết.
- Thôi được. Tớ sẽ đi nhưng sớm muộn gì cậu cũng về bên tớ thôi. Tớ và cậu là cùng một loại người Trần Hoàng Nam ạ – Cát Tường bỏ lên phòng thu dọn hành lý.
Đêm đó Hoàng Nam thức trắng. Hoàng Nam đã khóc. Cậu khóc vì cảm thấy có lỗi với Bảo Nam. Khóc vì cậu biết cậu và Nhã Thanh không thể nào đến với nhau.
Hoàng Nam đã không nhận ra tình cảm của mình cho đến ngày hôm nay, khi nhìn thấy Nhã Thanh nằm trên sàn nhà, khi cái cảm giác sợ hãi ùa về. Cậu nhận ra mình đã yêu Nhã Thanh rất nhiều.
Yêu một người mà người ta không yêu mình thì rất đau khổ. Yêu một người đã hết yêu mình còn đau khổ hơn. Nhưng yêu một người mà không thể đến bên người đó, không thể thổ lộ tình cảm của mình là đau khổ nhất. Cảm giác bất lực, có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm vào. Khao khát nhưng phải dặn lòng tránh xa và khi nghĩ đến người đó sẽ thuộc về một ai khác thì đau đến phát điên lên được.



iWin 429 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Game Bài đẳng cấp đã được chứng minh hỗ trợ mọi dòng máy, cộng đồng đông vui, cực khủng....

LOL - Click vào với em đi Anh, ư ư..á á




Cùng mục : Tuyết đen


Cô đơn trong tình yêu


Tình yêu có ở khắp muôn nơi


Người đàn bà thông minh


Có những nỗi đau không cần phải quên


Buông tay cho tình trôi


Bao giờ anh mới nói yêu em


em không đủ vị tha để biến tình yêu của em thành tình bạn


Bạn có tin vào ”duyên phận”


yêu hoàn hảo một người kém hoàn hảo


Một trong những mối tình mà mỗi người chúng ta đều 1 lần trải qua trong đời


Em năm nay đã 25 tuổi mà vẫn còn ngây thơ trong sáng với mối tình đầu là tôi.


Sự tích về Tình yêu


Trong nốt nhạc cuối cùng của bài ca mùa hạ, em nghĩ về anh


hôm nay chúng ta vẫn đang yêu nhau, hãy trân trọng điều ấy


Vì em là áng mây nhỏ, nên cứ phiêu diêu tự tại theo cách của mình


Buông tay để không còn đau vì thứ hạnh phúc không thuộc về mình


Orlistat online generic Clomid Buy Clomifene Amoxil online Amoxil